Vạn biến hồn đế

Chương 37: coi trời bằng vung

Xem xong chiêu thức thiên tiếu thì họ càng mơ hồ , trong ký ức của bọn họ chẳng có bất cứ ai sử dụng chiêu thức kiểu này , như thế chắc chắn không thể nào là người liên quan đến tạ long . Họ so sánh kiếm thuật của dạ gia với những chiêu hắn sử dụng sau đó , kết quả thiên tiếu sử dụng những chiêu thức đằng sau mới thực sự là khủng bố , kiếm thuật dạ gia khó chịu nhưng sao bằng mấy chiêu này được , những chiêu này không chỉ mang tính công kích cao mà còn phá vỡ thế thủ rất tốt . Tu vi ngươi cao hơn phải không ? cũng chỉ có thể phòng thủ nhưng thủ cũng không xong . Giả dụ thiên tiếu có tu vi ngang bằng thì trận chiến này hắn đã sớm giành được chiến thắng rồi , tiếc là tu vi giữa hai người quá chênh lệch , nhìn thiên tiếu đâm chệch phát cuối mà hai người chẳng biết phải nói gì cho phải nữ . xem đến cuối cùng thì bọn họ hoàn toàn cạn lời , tiểu tử này còn hài hước hơn cả cha hắn , dù thua cũng phải cho người ta nhớ đến mình dài dài . Để cho bọn họ có chút yên tâm là thời gian quan sát ghi hình của những người khác chỉ có mười mấy giây , bọn họ chủ yếu tua thẳng đến khúc cuối để xem thiên tiếu chết thế nào . thân phận của thiên tiếu có chút nhạy cảm , hiện tại ít người quan tâm một chút thì sẽ tốt hơn , bọn họ có thêm thời gian để chuẩn bị . Lúc đi ra khỏi tiểu thiên bàn thì cuối cùng la sơn cũng buông tha nam cương , ngồi uống vài chén rồi hắn nhanh chóng cáo từ , thực sự hắn bị mấy người này hành hạ thủa đi học nên còn ám ảnh tới tận bây giờ . Cầm tử nam nhìn la sơn khẽ giọng : “giờ sao đây ?” La sơn trầm tư một hồi lâu , uống xong nửa chai rượu sau đó hắn mới lên tiếng : “mấy lão già chúng ta có khi cũng phải chuẩn bị để ra mặt , không thể để cho mấy đứa nhỏ khổ như thời của chúng ta , một cái chỗ để dựa vào lúc gặp chuyện cũng không có . tạm thời ngươi lo chuyện của thiên hà thương hội đi , đừng để quá nhiều người chú ý tiểu tử này lúc này .” Cầm tử nam hỏi : “thế có cần ta liên hệ con gái của ta để nó chăm sóc đặc biệt một chút không , hắn thể hiện tốt nhưng không người chú ý thì cũng khó vào được thiên hồn hay yến nam . tu vi của hắn thật sự quá thấp rồi , nếu không thì phải tìm cách tăng tu vi cho hắn trong thời gian ngắn .” La sơn lắc đầu : “không cần thiết , để xem dạ thiên tĩnh và bạch ngọc có động tĩnh gì không , nếu bọn họ không có động tĩnh gì thì ta sẽ tự dùng cách của mình mang tiếu nhi vào chỗ hắn thích . thiên hồn tuy tốt nhưng khi hắn vào đó chúng ta sẽ không thể nào thủ hộ được nữa , chỉ mới buông lỏng hắn hai năm thôi đã không biết tiểu tử này đã làm những gì rồi .” Cầm tử nam nhanh chóng rời đi , hắn muốn sắp xếp một số thứ , phản đối ý kiến la sơn đưa ra là thừa thãi , nếu hắn muốn làm khác thì cứ việc làm thôi . hai người ngay từ khi đi học đã thường xuyên bất đồng quan điểm rồi , tốt nhất là ai muốn làm gì thì tự ra tay , cả hai cực ít có thể chung tay làm cái gì đó , riêng việc thủ hộ bên cạnh thiên tiếu là ngoại lệ . Sáng hôm sau thiên tiếu tỉnh dậy thì thấy lý nhã kỳ đang ôm mình chặt cứng , hắn cũng mặc kệ để cho nàng ôm rồi tiếp tục ngủ . khảo hạch xong thì tất cả các học sinh được nghỉ tới cuối tuần , nàng bây giờ cũng là bạn gái rồi nên ôm ngủ cũng chẳng có gì phải ngại , trước đó còn không ngại thì bây giờ ngại cái gì . Có vẻ lý nhã lan đang rất bận bịu nên chẳng thèm quan tâm tới hai người bọn họ , ba ngày liên tục lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng nên cả hai ngủ một mạch tới tận chiều rồi mới tỉnh dậy . lý nhã lan vẫn bế quan để hoàn thành tác phẩm , hai người đi ra ngoài ăn tối rồi còn đi làm nữa , thiên tiếu là người mong chờ việc đi làm hơn ai hết . Niệm lực : 0 điểm . Cảm xúc : 9800 điểm Nghiệp lực : 1200 điểm Vận khí : 19 Tốc độ chuyển đổi : 11000 điểm = 1100 tiếng " 1 vận khí / giờ , tỷ lệ điểm sang vận khí : 10 : 1 " Nhìn qua điểm của mình hắn không biết nên vui hay nên buồn nữa , hôm qua lúc ghi hình đi lên thì rất nhiều người cắt đoạn hắn toi đời ra tung lên mạng . hắn ta hiện tại gắn liền với biệt danh “quỷ phong lưu” , trở thành đề tài của rất nhiều cuộc bàn tán , hắn biết kiểu nổi tiếng này sẽ tồn tại không lâu nhưng điểm cảm xúc và nghiệp lực nhiều vô cùng . Tuy nhiên hắn chẳng có thêm bất cứ điểm niệm lực nào , vạn biến thì cần thêm điểm niệm lực để có thể tiến hóa , theo như nó nói thì do cố gắng liên tục mấy trăm năm mà hiện tại nó sắp tiến hóa lần hai rồi . theo tính toán sơ bộ thì nó bảo cần khoảng 8 ngàn đến chín ngàn niệm lực để tiến hóa , nếu có đủ thì điểm thì khoảng một tháng hắn liền có thể để vạn biến tiến hóa . Xác định quan hệ xong lý nhã kỳ cực kỳ dính người , lúc nào nàng cũng khoác tay không thì cũng nắm tay của hắn , đến tận lúc phải vào ca làm thì nàng mới đầy tiếc nuối mà buông tay hắn ra . yêu đương với một người tính tình còn trẻ con thì quả thật đôi lúc cũng cảm thấy hơi khổ , từ bé vốn đã sống với danh nghĩa anh trai nên mặc định cái gì hắn cũng phải nhường nhịn nàng , tương lai hy vọng nàng trưởng thành một chút . Đêm tới những người mà thiên tiếu phụ trách đa số đều đã nghỉ ngơi từ sớm rồi , hai người đi học hành lang xem có ai còn thức hay không . nếu có người không ngủ được thì bọn họ mới được vào nói chuyện , khi họ đã nghỉ thì tuyệt đối không được làm phiền . Thiên tiếu nhớ đến cái gì đó liền hỏi : “cái gã hôm trước có ý đồ với ngươi ở phòng nào thế ?” Lý nhã kỳ vui vẻ chỉ số phòng cho thiên tiếu , hắn ngó qua mấy phòng mình phụ trách một lần nữa rồi mới đi tới phòng của người kia , nhìn vào trong phòng hắn không khỏi cảm thấy đáng tiếc . trong phòng đã tắt đèn tối đen như mực , người còn lại trong phòng cũng đã ngủ rồi , hắn muốn vào kiếm chuyện thì sợ làm phiền tới người không liên quan . Hắn trở ra ngoài thì thấy lý nhã kỳ đang ngáp ngắn ngáp dài vẻ mệt mỏi vô cùng , nàng vốn không quen chịu khổ , liên tục ba ngày đều phải ở trong tâm trạng căng thẳng . đã thế còn phải chiến đấu mấy trận đấu khốc liệt nữa , tinh thần của nàng mệt mỏi thể hiện ra ngoài gương mặt , loại mệt mỏi này không phải ngủ một giấc liền hết được . Ngồi trước mặt hai tay đặt lên đùi của nàng hắn khẽ giọng : “muội về phòng nghỉ ngủ một giấc đi , ta sẽ giải thích với y tá trực ca đêm .” Lý nhã kỳ ôm lấy hắn một cái mặt cọ vào ngực hắn như con mèo , nàng vui vẻ : “ta chờ ngày này biết bao nhiêu lâu rồi , trước đó ta cứ sợ một ngày huynh có người nữ nhân mình yêu liền không quan tâm ta nữa , bây giờ dù thế nào đi chăng nữa chúng ta cũng sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời .” Hắn xoa đầu nàng nhẹ giọng : “biết rồi cô nương , mau đi nghỉ .” Nàng chỉ vào môi của mình khẽ giọng : “hôn một cái .” Hắn nhíu mày rồi lắc đầu : “không được , đây là chỗ để làm việc .” Nàng ôm chặt hắn nhõng nhẽo : “không hôn không cho đi .” Thiên tiếu bất lực , đúng là nàng vẫn chỉ là đứa trẻ con , cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi thì nàng vươn tay vòng qua cổ kéo hắn xuống trúc trắc hôn sâu , chiếc lưỡi nhỏ vụng về khiến hắn có chút buồn cười . lúc này hắn cũng có chút hứng rồi , hai tay bế nàng lên vuốt ve , đồng thời chủ động xuất kích , mười phút sau khi thấy nàng sắp không thở được mới buông ra . Hắn rất có thiên phú trong khoản này , thục nữ như họa thiên hậu còn không chịu nổi huống gì cô bé mới lớn như lý nhã kỳ . nàng ta sau đó cứ lâng lâng mãi , tay khẽ vuốt môi cảm giác thật sự rất mê ly . Nàng vừa khuất sau dãy hành lang thì thiên tiếu thấy có một thanh niên nhân lúc hắn không để ý đi từ thang máy vào dãy phòng sau , nơi đó toàn những bệnh nhân nữ , thiên tiếu là nhân viên cũng ngại tới đó , không cẩn thận sẽ bị cảnh sát bắt lại hỏi thăm . người này thì giống như bỏ qua thiên tiếu , đã thế thiên tiếu liền bám theo xem hắn ta tính làm gì . Hắn ta mở cửa một căn phòng đi vào thiên tiếu mày nhíu thật chặt , tiểu tử này vào phòng của nữ bệnh nhân làm gì không biết . Đi đến mép cửa kính nhìn vào thiên tiếu tức giận gằn giọng : “đáng chết , tên này coi trời bằng vung chắc .” Mời đọc #stratholme thần hào đồng nhân wow siêu hài, siêu lầy. stratholme thần hào

Truyện khác cùng thể loại