Vạn biến hồn đế

Chương 26: bó tay

Thiên tiếu lỡ diễn sâu quá rồi thì diễn cho hết , hắn lấy một tay chống cằm đầu hơi gật gật giống như đang nghe một giai điệu nào đó . Hắn ta nhìn vẻ mặt thán phục của dạ yến cười nói : “ cái này quá đơn giản .” Ngồi ở đằng xa nhìn dạ nguyệt khẽ giọng hỏi : “một cô gái có thể thích một nam nhân chỉ vì vẻ ngoài thôi sao ?” La mỹ nhân nhìn thiên tiếu mỉm cười nói : “đương nhiên là có rất nhiều cô gái như thế , thiên tiếu nhìn vậy thôi chứ hắn không quan tâm đến nữ nhân quá nhiều đâu , nếu không phải có người tỏ tình thì hắn sẽ chỉ quan tâm đến tiền thôi .” Dạ nguyệt gật đầu : “một người có thể vì tiền bỏ đi vinh quang , thật là một người ngốc , rất hợp với đệ đệ của ta , ngốc giống nhau .” Nghe thế là mỹ nhân ngồi xuống bên cạnh dạ nguyệt : “trải qua những chuyện khác biệt sẽ cho mỗi người một tính cách khác biệt , tiếp xúc với hắn đủ lâu thì mới thấy được cái tốt của hắn . quan tâm đến người khác đối với hắn giống như một bản năng vậy , đúng là rất ngốc nghếch nhưng ngươi không thấy vậy rất tốt hay sao .” Dạ nguyệt lắc đầu : “ta không hiểu ý của ngươi cho lắm , nếu có thể ngươi giải thích được không ?” La mỹ nhân khẽ giọng : “cô gái hôm qua tỏ tình với hắn đều mạnh hơn hắn rất nhiều , nhưng khi có chuyện xảy ra hắn vẫn sẽ đứng trước chúng ta , kể cả nguy hiểm tiềm tàng thôi hắn cũng muốn đứng ra như một bản năng . còn lý do khiến hắn bị như vậy cũng đơn giản thôi , hắn mất hết cha mẹ nên sợ hãi người hắn quan tâm mất đi , loại ám ảnh này rất nặng .” Dạ nguyệt nhìn thiên tiếu rồi nói : “thế thì chúng ta may mắn hơn , ít nhất chúng ta còn có cha .” Nàng nói thế bởi nàng vẫn chưa hiểu được tất cả động cơ của thiên tiếu , nàng không nghĩ tới một người lại có thể bị ám ảnh nặng như thế . tất cả những gì nàng biết hiện tại chỉ là hắn đáng thương , nàng sẽ không chấp nhặt với một người như thế , cứ để hắn làm trò điên khùng với đệ đệ của mình . Kiểm tra kết thúc thì nhóm người của thiên tiếu có thêm hai người dạ gia , bọn họ cùng nhau trò chuyện thật vui vẻ cả đêm , những người khác chỉ có thể cảm thán thiên tài thì sẽ tự động tới gần nhau , đơn giản vì họ cùng đẳng cấp . đêm nay họa thiên hậu không có tìm hắn , nàng bận công việc của mình với lại gặp nhau lúc này cũng tương đối nguy hiểm , không biết tại sao mà mấy người của thập đại học viện cũng nghỉ lại đây . Đến lúc gần sáng thì mọi người mới đi nghỉ , nhưng chỉ ngủ đủ rồi tự tìm nơi để tập luyện , gần sáng thì khảo hạch thực chiến đã xuất hiện trên trang chủ của bộ giáo dục , phương thức khảo hạch thì vẫn như mọi năm . Phượng thức khảo hạch là đối chiến vẫn không đổi , khác thì chỉ là đấu loại phải đổi một chút để đảm bảo công bằng cho tất cả mọi người . đầu tiên là một trăm người mạnh nhất phải chia ra , có tổng cộng mười bảng nên bảng một sẽ có top 1 , 11 , 21 ,31 ,41 , 51 , 61 , 71 , 81 , 91…..các bản tiếp theo thì cứ như vậy mà tính toán . Khảo hạch lý thuyết xong thì theo thành tích thiên tiếu được xếp vào bảng bốn , chiến đấu không có gì đặc biệt cả , hắn tuy yếu hơn mấy cái quái vật nhưng vẫn mạnh hơn mấy người bình thường rất nhiều . đánh qua hai trận thì đánh giá của số người bị loại của mỗi bảng đã là bảy mươi năm người , tất cả mọi người được đánh giá sức chiến đấu sau đó lấy mười sáu người mạnh nhất , bảy mươi người bị loại của mười bảng sẽ đấu với nhau để phân hạng từ 170 trở đi , ai không phục với đánh giá thì có thể thách đấu với người được đánh giá cao hơn . Cầm vân ca quan sát từ sáng tới giờ thì cảm thấy chẳng có gì khác biệt với dự kiến ban đầu của mình cả , thiên tiếu có hồn lực tinh khiết nhưng sức chiến đấu vẫn chưa đến mức để nàng phải nhắm tới . Nàng tự tin mỉm cười : “nhường người kia cho các ngươi .” La hoàng cười nói : “được thôi , thực lực đâu phải tất cả , yến long chúng ta không đòi hỏi nhân tài nhất thiết phải đa nhiệm như thiên hồn học viện . tiểu tử kia còn nhỏ tuổi nhưng rất biết điều , cũng là một người rất chân thật , có sao nói vậy , chúng ta cần những người như thế .” Nghe vậy mấy người xung quanh liền nhớ tới chuyện thiên tiếu che bai cầm vân ca thậm tệ . nàng hừ một tiếng rồi nói : “một kẻ có mắt không tròng thiên hồn học viện cũng không thèm .” La hoàng tự tin vô cùng : “ngươi nhớ tới lời mình nói .” Mấy người thì sinh đã nhận được điểm đánh giá ban đầu , thiên tiếu ở trong phần thực chiến chỉ đứng hạng 52 thôi , vào giai đoạn nước rút mọi người đầu tư thật ghê gớm , hắn thì chẳng khác nào tấu hài . tất cả mọi người dù lựa sáo trang thế nào cũng được , chỉ số kém tý nhưng thẩm mỹ phải đảm bảo , riêng thiên tiếu lại chọn lựa khác biết hoàn toàn . Hai người đang chém gió nhìn thấy thiên tiếu đã mặc sáo trang bước hiên ngang ra bên ngoài , la hoàng trợn tròn mắt rồi cười nắc nẻ , mặt lạnh ngàn năm cầm vân ca cũng không thể nhịn được cười . đây không phải cười xã giao mà là cười cực kỳ sảng khoái , không biết bao nhiêu lâu rồi nàng mới có thể cưởi sảng khoái như thế , không chỉ nàng mà các giáo viên đang quan sát cũng không nhịn được cười , tạo hình này thật quá bá đạo . Hôm trước sáo trang được hắn lựa là hải sư sáo trang , nghe tên thôi là đã thấy sai lắm rồi , thực ra sáo trang này là một bộ đồ từ yêu thú hải sư vương . người ta mới hết bên trong của con sư tử biển rồi từ chỗ mấy cái vây khoét ra bốn cái lỗ để chân tay người đút vừa , lỗ lại quá chật nên không thể thả quần dài xuống . Đôi chân trắng muốt của thiên tiếu thêm bộ thiên hài được lý nhã kỳ mua tặng thật khiến người ta cười ra nước mắt . đã thế chỗ hiểm của hắn lồi lên một cục rất to , đồ da bó sát nên món hàng khổng lồ kia khó thể nào giấu được . La mỹ nhân vịn vai của dạ nguyệt chỉ đứng ở đằng xa thiên tiếu khẽ giọng : “ta có nói sai không , vì tiền hắn có thể làm ra những chuyện không tưởng tượng được , chắc chắn hắn đi mua mà chê đắt nên đổi sang bộ đồ này .” Dạ nguyệt chỉ biết lắc đầu , nàng quả thật thấy thua luôn , nàng không thể tưởng tượng được tại sao hắn đủ dũng khí mặc bộ đồ đó lên trước bao nhiêu người . lý nhã kỳ thì cười tít hết cả mắt , nàng đã đoán được từ ngay lúc hắn ta mới mua bộ đồ này rồi , chỉ là nàng không nghĩ lại hài hước đến mức này . Thiến tiếu không bị mù , thẩm mỹ càng không có vấn đề , nhưng đã lỡ chọn bộ sáo trang này thì phải mặc thôi chứ biết sao bây giờ . hắn bây giờ chỉ có thể nhắm mắt nhìn lên màn hình quang học khổng lồ mặc cho xung quanh mọi người chỉ có nhìn mình , có khi hỏi bọn họ phía trên kia ai đấu với ai họ cũng chẳng biết . Thiên tiếu hạng 52 Duy nhất hạng 60 Lập tức có mặt để đấu loại mười phút không có mặt sẽ bị loại . Cả hai người lập tức có mặt , quang tiến lão sư đưa cho bọn họ mỗi người một viên hồn ngọc tử sắc rồi nói : “truyền hồn lực của các ngươi vào , khoảng mười giây nó sẽ sao chép toàn bộ thông tin của các ngươi vào trong tiểu thiên bàn . sau khi kết thúc chiến đấu nó sẽ đưa ra đánh giá rồi xóa sạch toàn bộ thông tin của cả hai , các ngươi đã rõ ràng chưa ?” “rõ” Cả hai đồng thanh đáp rồi truyền hồn lực của mình vào bên trong , đúng mười giây sau thì hai người xuất hiện trong một khoảng không gian khác , cũng vẫn là hắc dạ học viện nhưng chỉ có mỗi bọn họ thôi . hai người đứng dưới sân cách nhau khoảng nửa cái sân trường , thiên tiếu chậm rãi bước tới , duy nhất nhìn thẳng thiên tiếu đầy căng thẳng , cả người run bần bật . “há….há…..há….há” Rốt cuộc hắn không kiềm chế được ôm bụng gục xuống cười nắc nẻ , mỗi bước đi của thiên tiếu đều khiến cho cái đầu hải sư gật gật trong hài hước thật sự , đôi chân trắng bóc đến tận háng bước từng bước nhỏ nhìn đã thấy buồn cười rồi . Thiên tiếu đến gần nghiệm giọng : “chúng ta đấu được chưa ?” Duy nhất hít một hơi thật sâu nghiêm túc : “xin lỗi lớp phó , là ta vô ý thôi , ta sẽ đấu nghiêm túc với ngươi .” Thiên tiếu đưa chân ra đằng trước , triệu hồi ra khí hồn tạo thế phòng thủ . “há...ha…...ha…...ha” Nhìn thiên tiếu thủ thế trong bộ đồ hải cẩu thật sự quá buồn cười , duy nhất ôm bụng cười bò . Thiên tiếu chỉ biết chống eo nhìn tên kia cười trong bất lực . Nhưng mà thiên tiếu sao biết được động tác chống eo lắc đầu của hắn lại khiến cả trường đều cười . Mời đọc #stratholme thần hào đồng nhân wow siêu hài, siêu lầy. stratholme thần hào

Truyện khác cùng thể loại