Tình Mệnh Full
Chương 33
Một làn gió thoảng tản mạn qua sương phòng nữ tử, như thể thức thời cảnh xuân uyên ương mà tinh nghịch thổi tắt đi những ngọn nến đìu hiu. Trong đêm tối như mực, nhưng giai nhân trong mắt lại tựa như hoa đăng, không cần đến ánh trăng chiếu rọi cũng tự mình toả sáng. Nữ tử vô lực bị nam tử nguyệt mi tinh nhãn áp chế trên thân, suối tóc đen nhánh của hắn rơi xuống, hoà vào mái đầu bạc trắng vì thương tâm của nàng.
"Đại nhân... Đêm nay, xin hãy cho phép ta được bồi ngài."
Giọng nam trầm như mộc, ấm áp như đàn hương phảng phất bên tai nữ tử, dù là lời mời mọc câu dẫn nhưng nghe vào lại không hề thô tục. Hắn tự đem y phục của mình thoát ra, một thân bàn bàn nhập hoạ hiện rõ, phản chiếu qua đôi phượng mâu của nàng.
"Không ngượng nữa?" Nàng nheo nheo mắt, tay đưa lên vuốt dọc bờ ngực nở nang của hắn, từng nơi nàng lướt qua đều đốt lên trên da thịt một ngọn lửa nóng rực và ngứa ngáy, khiến cho hắn không khỏi gầm gừ nghẹn ngào.
"Ở trước mặt ngài, ngượng hay không ngượng, cũng đều là Minh Dạ. Vì ngài mà ngượng. Cũng vì ngài mà... không ngượng nữa."
"Ngươi... học mấy câu này từ khi nào thế? Có phải là từ mấy cô nương thanh lâu, hay là từ nam kỹ lầu?"
Nguyệt Tử Ly giơ móng vuốt véo lên má hắn một cái, làm bộ ăn giấm chua, nhưng dù gì thì cũng không thể giấu đi hoan hỉ trong mắt, khoé miệng không tự chủ được mà nâng lên. Tiểu tử này, dù là bộ dạng mặt than đầu gỗ, hay là yêu nghiệt mị hoặc nhân tâm, đối với nàng cũng đều thực là đáng yêu.
"Ta nào dám... Những lời này, đều là nói cho một mình ngài nghe thôi."
Lâm Minh Dạ nhẹ nhàng đặt phiến môi lên trước mi tâm của nàng, ân cần hôn lên. Nếu như không phải vì nàng ngày hôm nay suy nhược không có nửa điểm sức lực, thì người bị chế trụ dưới thân, bị trêu cợt thành con rùa thụt cổ bây giờ hẳn phải là hắn rồi. Nhưng xem sắc mặt của nàng cũng không có gì là không vừa ý với biểu hiện không an phận này của hắn.
"Minh Dạ, bộ dạng này của ngươi thực đẹp..."
Đôi ngươi chứa đựng vô vàn nỗi niềm từng trải của một quỷ vương bất tử cô tịch, chỉ vì trong mắt có nàng mà lại lấp lánh như tinh vệ. Bạc môi mỏng mềm mượt như cánh hoa đào, vì làn môi hôn mà trở nên sưng đỏ và bóng bẩy, thật khiến cho người ta không nhịn được muốn cắn vào một ngụm.
"Đa tạ đại nhân khen ngợi."
Lâm Minh Dạ lui mình về phía sau, tay luồn xuống dưới, đem thứ dục vọng ương ngạnh của phong hoa tuyệt đại nữ ma đầu đặt trước cửa huyệt ẩm ướt khép chặt của mình, chỉ cần dùng một ít lực ngồi xuống liền giãn ra, nuốt trọn vẹn của nàng vào bên trong.
"Ưm...! Nơi này đã lâu không nghênh đón đại nhân, nó ngày nào cũng uỷ khuất khóc lóc... Ân... Đại nhân...!"
"Ngươi lại ăn nói linh tinh...!"
Nhìn thấy hắn một thân tao lãng mềm mại kêu loạn tự mình luật động trên người, Nguyệt Tử Ly thật muốn phạt hắn mấy cái tét vào mông. Ai cho phép hắn câu dẫn như thế cơ chứ?
Nếu như hắn về sau cũng cho người khác thấy được dáng vẻ của hắn lúc này... nàng biết phải làm sao đây.
Ánh mắt của nàng bất giác di chuyển lên phía trên đỉnh đầu của hắn, nơi đó có một đôi sừng màu đen, trông bề mặt khá sần sùi với những cái khoanh tròn chạy dọc từ trên xuống dưới. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ hắn, nàng đã âm thầm tán thưởng, nam tử này mĩ mạo như huyền thạch, trên người khoác hắc bào uy nghi không kém gì nhân tộc hoàng đế, điểm thêm một đôi sừng hung tợn lại càng làm nổi bật thêm vẻ lãnh khốc tuyệt tình của quỷ tộc chi đại vương.
"Minh Dạ, sừng của ngươi..."
Lúc trước, nàng vẫn luôn tò mò với cặp sừng dài như sừng dê mọc trên đầu hắn, nhưng mỗi lần muốn chạm vào, quỷ vương đều vội vàng gạt tay nàng ra, lại còn cấm tiệt không cho nàng động đến nó. Thân là thuộc hạ dưới trướng mà không phải là thượng tiên, nàng đương nhiên sẽ không thể không tuân theo lệnh của hắn.
Bây giờ, Lâm Minh Dạ đang ở dạng nguyên hình, Nguyệt Tử Ly chắc chắn phải nhân cơ hội chạm vào nó.
Nhưng nàng ngàn vạn lần không nghĩ tới, rằng...
"A... aa...!!?"
Nam tử đột nhiên cong người rung mình dữ dội, bạch dịch nồng đượm mạnh mẽ một đường bắn ra. Hắn cảm thấy chính mình như bị điện giật, tâm trí trắng xoá không còn thấy gì, chính là tận cùng thống khoái, đạt đến đỉnh điểm dục tiên dục tử.
"Đại... đại nhân... chỗ đó không được..." Hắn ngã gục xuống người nàng mà rên rỉ, toàn thân run lẩy bẩy, tròng mắt mê man chứa khói sương xuân, hơi thở hồ loạn lại mang theo điểm yêu kiều. Bây giờ mới thều thào nói ra những lời này thì cũng là đã quá trễ, nhưng hắn cũng không hề lường trước được nàng sẽ chạm vào sừng của hắn, điểm tối yếu trên thân thể của hắn. Chuyện này cũng thật quá là mất mặt rồi!
"Hoá ra... ngày trước ngươi không cho phép ta chạm vào, là vì nguyên nhân này."
Hiểu ra được mọi chuyện, Nguyệt Tử Ly mặc kệ cho mĩ nam trong lòng đỏ bừng mặt vì xấu hổ mà bật cười ra nước mắt.
"Đại nhân ngài thật là không biết tốt xấu...!"
"Ngươi còn cả gan chất vấn lại bổn cung chủ ư? Phạt!"
"K-không được! Đại nhân! Minh Dạ vừa mới ra— Aa...!!"
Nguyệt Tử Ly chẳng biết là lấy đâu ra khí lực để mà hồi phục, liền trở người đem Lâm Minh Dạ lật xuống giường. Song thể tiếp tục giao hợp gắt gao triền miên, nhưng so với trước kia lại hoàn toàn khác biệt. Nàng hiện tại sủng ái hắn bằng tất cả ôn nhu vô hạn, như thể hắn là một món trân bảo mà nàng nhất định không được làm hỏng.
Lâm Minh Dạ ở dưới thân nàng không ngừng kêu lên những thanh âm kiều mị, tận lực đem khoái lạc nàng ban xuống mà ghi tạc ở trong khối thân thể này. Từ trên người nàng giống như toả ra một cỗ mê hồn hương, mùi bỉ ngạn hoa chậm rãi thâm nhập vào hắn, có cảm giác như lí trí của hắn dần dà bị xoá nhoà đi, tựa như những ngày trước đây đã cùng nàng hứng chịu cơn mưa cắt da cắt thịt, phía trước đôi mắt cay xé như muốn trở nên mù loà.
Rõ ràng, giữa nàng và hắn lúc này đã không còn tồn tại khoảng cách nào nữa.
Nhưng tại sao, khi cố gắng tìm kiếm ở bên trong ánh mắt sầu muộn của nàng một câu trả lời... tim hắn lại cứ gióng lên từng hồi bất an thế này?
Thời khắc ngọt ngào cũng giống như những xâu kẹo hồ lô bán dọc đường, rồi cũng sẽ ăn hết mà thôi. Chỉ khác ở chỗ, ngọt ngào này, không thể mua lại được nữa.
"Đại nhân... cầu xin ngài... đừng..."
Hắn nức nở, đôi bàn tay vươn lên ôm ghì lấy cổ nàng, kéo xuống hôn sâu, dâng hiến trọn vẹn hơi thở của hắn cho nàng. Chỉ có cách này, hắn mới không cần nhìn thấy vẻ mặt đó của nàng.
Vẻ mặt giống với một người sắp sửa chuẩn bị buông một lời từ biệt mà không hẹn ngày tái ngộ.
Bất luận là nàng đang dự tính làm chuyện gì với hắn, hắn đều không muốn nhận.
Không muốn.
Không muốn quên đi... Xin nàng, đừng một lần nữa, lại xua đuổi hắn đi...
"... Ta yêu ngươi. Ta xin lỗi..."
Đó là những lời cuối cùng Lâm Minh Dạ có thể nghe được, trước khi bị một cỗ lực lượng vô hình nào đó ép cho mí mắt của hắn trở nên nặng trĩu và sụp xuống. Mọi thứ đều tối om, ngay cả thân nhiệt của nàng, giọng nói của nàng, dung mạo của nàng, ở trong tâm trí hắn đều tựa như hoá thành những con đom đóm, vụt sáng trong khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của một kiếp người, sau đó, mặc kệ hắn có điên cuồng níu giữ chúng trong lòng bàn tay như thế nào, chúng cũng sẽ bay mất, mau chóng tan đi.
Biến mất.
Nữ tử với đoá bỉ ngạn khắc trên mi tâm này... là ai? Vì sao lại... khóc?
.
.
.
Bày ra giấy bút, trong chữ tình trọn vẹn là người
Mười dặm hoa nở, đều là nở vì người
Gảy một khúc đàn, tưởng như người vẫn đứng phía sau ta
Mưa rơi đầy trời, vẫn si ngốc mà chờ đợi
Dùng khoảng cách vừa sâu vừa cạn, vừa gần lại vừa xa
Chỉ vì tiếc nuối và lưu luyến thêm một chút ý thơ
Mà duyên phận vừa đắng vừa ngọt, vừa mơ mộng vừa hư ảo
Vì cùng người buông kiếm, vui vẻ thưởng rượu
Dùng sự gặp gỡ một đời, một kiếp, một lần, một hồi
Đổi lấy một sớm chiều ngắn ngủi được ở bên người
Mỗi một chữ, một câu, toàn tâm toàn ý ngóng đợi
Chỉ để được bên người dưới mái hiên ngắm một trận mưa rơi...
Tiếng cổ cầm vang vảng dưới mái hiên trước cửa Ly An Điện, âm giai thập phần não ruột và sầu thương. Bỉ ngạn hoa mọc thành cụm thành đàn, được tắm trong thống khổ mà càng lúc càng nở rộ, sắc đỏ như máu người nhuộm lên. Kiêu sa ma mị là thế, nhưng vẫn là không thể che giấu được bi thương.
Truyện khác cùng thể loại
![[Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân] – Lãnh Mạc Giáo Chủ Cùng 2B Đại Hiệp](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.kiemhiep.net%2Fimages%2Fcover%2Fdong-phuong-bat-bai-dong-nhan-lanh-mac-giao-chu-cung-2b-dai-hiep-7bcbe3.jpg&w=3840&q=75)
47
[Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân] – Lãnh Mạc Giáo Chủ Cùng 2B Đại Hiệp
Nhất Bôi Nhị Oa Đầu

29
Niềm Đau Chôn Dấu
Hữu Tình

101
Thục Phi
Hiểu Kiều Lưu Thủy

109
Thiếp thân cao thủ của ảnh hậu
Tôi Đón Xe Tới Ai Cập

32
Nguyệt lão
Cửu Bả Đao

24
Nguyệt hiên
Dã Thảo Hoang Sơn

10
Đế Vương Bạc Tình
Minh Tinh

32
Em Là Trung Tâm Thế Giới Của Anh!
Ý Niệm Nan Vong

122
Hào môn tổng tài sủng lão bà
Han Na

11
Tà Trần
Tàng Ảnh