Thầy Phong Thủy
Chương 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
Tôi đau đến nỗi nhe răng há miệng, toàn thân tạo thành hình chữ "đại" treo giữa không trung, phải một lúc sau mới dần lấy lại được nhịp thở.
"Đại tiên...!lần sau chúng ta có thể dùng biện pháp mềm mỏng một chút không.
Nếu không phải do cơ thể tôi dẻo dai thì e rằng đã mất mạng rồi..."
Tôi thử cử động toàn thân thì phát hiện các cơ quan đoàn thể đều đau như muốn rách ra tới nơi.
"Tôi cứu cậu đã là may lắm rồi, lại còn được voi đòi tiên? Sao không xem lại Đạo hạnh của mình trước đi?"
Tượng người gỗ liễu hừ lạnh một tiếng, có lẽ là do thân phận đã bại lộ nên ông ta cũng chẳng thèm khách sáo với tôi nữa, giọng nói nghe vô cùng lạnh lùng vô tình.
Ra chương nhanh nhất tại == TRЦмtrцуen.
мE ==
Tôi há miệng định phản bác lại nhưng sau đó nghĩ lại hình như tượng người gỗ liễu này cũng không tệ.
Mặc dù cứu tôi là vì bất đắc dĩ nhưng dù gì cũng là có ơn với tôi.
Nghĩ tới đây, tôi cũng để yên mặc ông ta chỉ trích.
Thấy tôi ngoan ngoãn im lặng không nói, tượng người gỗ liễu kia lại khịt mũi hừ lạnh một cái.
"Có vẻ bình tĩnh hơn xưa rồi đấy nhỉ, có điều cũng chẳng có nghĩa lý gì".
Tượng người gỗ liễu hững hờ buông một câu, sau đó đột nhiên giơ tay búng "tách" một cái.
"Trương Ly, tôi có thể nhận ra giờ cậu không muốn chết nhưng với năng lực của cậu thì có qua được đêm nay không còn chưa biết.
Hay là chúng ta trao đổi chút điều kiện đi?"
Sau khi tượng người gỗ liễu nói xong, cổ tôi đột nhiên như bị bóp lại.
Tiếp đó, một luồng khí lạnh thuận theo cổ tôi chạy lên mặt.
Tôi liếc mắt cố nhìn lên mặt mình thì lập tức cảm thấy cơ thể vô cùng ngứa ngáy.
Bảo sao lại lạnh như vậy, hóa ra là có tới năm con rắn nhỏ đen sì đang cuốn lấy tay và cổ tôi!
Mấy con rắn này mặc dù không to, chỉ cỡ bằng sợi dây gai nhưng cái lưỡi mà nó đang thè ra còn đen hơn cả màu da của nó.
Điều đó chứng tỏ đây là một con rắn kịch độc.
Nếu bị nó "hôn" một cái thì khi nọc độc phát tác tôi chắc chắn sẽ chịu không nổi.
Hiện giờ đuôi của con rắn kia đang cuốn lấy cổ tôi còn phần thân trên của nó thì đang bò lên mặt tôi.
Con rắn kia lại còn không ngừng thè cái lưỡi của mình ra như thể nó có thể cắn tôi bất cứ lúc nào khiến ngay cả việc đảo mắt tôi cũng phải dè chừng, chỉ sợ một khi bất cẩn sẽ khiến nó nổi giận..
Truyện khác cùng thể loại

10
Đuổi Theo Trái Tim
Phương Tiểu Nhã

31
Thiết Ấn Kỳ Môn
Tiểu Văn

210
Bạo Quân Độc Sủng
Diệp Vũ Sắc

8
Chào Buổi Sáng, Giáo Sư
Tạ Lâu Nam

24
Một Đêm, Một Ngày, Một Đời
Phù Tô Lục

11
Tư Sinh Lão Ba
Kim Huyên

10
Lão Nhị Là Ông Chủ
Kim Huyên

198
Nhà tù nóng bỏng: Tổng giám đốc tha cho tôi đi
Ái Tình Hoa Viên

90
Vụng Trộm Không Thể Giấu
Trúc Dĩ

217
Chị Vợ, Anh Yêu Em
hacgiay181