Mây Và Gió
Chương 43
Thanh Vân mở mắt ra và ngồi dậy nhìn xung quanh nhưng chả thấy Tuấn Phong đâu cả. Mặt trời đang dần lặn, hoàng hôn dần buông xuống, Thanh Vân đang ngập tràn cảm giác lo lắng và sợ hãi, thì cô nghe thấy tiếng của Tuấn Phong.
“Em dậy rồi sao?” Tuấn Phong nói vọng xuống.
Thanh Vân đưa mắt dõi theo tiếng nói, cô thấy Tuấn Phong đang ngồi trên cành cây nhìn xuống. “Sao anh lại ở trên đó?”
“Anh đợi em thức dậy.” Tuấn Phong từ trên cành cây nhảy xuống. Khoảng cách không cao lắm.
Thanh Vân dụi mắt nhìn Tuấn Phong. “Anh đợi em lâu chưa?” Cô muốn nhìn anh kỹ hơn, muốn biết chắc chắn rằng đó là anh.
Tuấn Phong khẽ cười. “Chả lâu gì cả, anh còn có thể đợi lâu hơn nữa.” Anh nằm xuống lại đồng cỏ, một tay gối đầu, tay còn lại thì đưa ra.
Thanh Vân hiểu ý nên lại kê đầu lên ngực Tuấn Phong. “Anh thích hoàng hôn không?” Thanh Vân thắc mắc muốn biết sự thật.
“Không. Anh thích mây.” Tuấn Phong đáp nhanh.
“Vì sao?” Thanh Vân ngơ ngác.
“Vì em tên Vân.” Tuấn Phong khẽ cười.
“Anh chọc em, anh là đồ đáng ghét.” Thanh Vân mỉm cười trong e thẹn.
“Chả phải em nói thích gió, vì anh tên Phong đó sao.” Tuấn Phong cầm tay Thanh Vân đưa lên miệng hôn nhẹ. “Anh thích em, cô nhóc ạ.”
Hai người tiếp tục trò chuyện với nhau, dường như mọi vật trở nên diệu kỳ trong ánh mắt họ khi tình yêu lại tìm thấy nhau. Gió nhẹ thoảng qua và mây trôi dần về phía chân trời. Một sự kết thúc cho Tuấn Phong và Thanh Vân bắt đầu tình yêu của mình.
Truyện khác cùng thể loại

237
Âm hôn lúc nửa đêm
Mộ Hi Ngôn

67
Nữ Vương Và Trung Khuyển
Nguyệt Cả Triều Ca

103
Đọc tâm
Trà Trà Hảo Manh

34
Đặt Bẫy Cha Cục Cưng
Mễ Nhạc

135
Con Dâu Danh Môn Nuôi Từ Nhỏ
Dạ Nguyệt Vị Minh

119
Chầm chậm yêu anh
Hana Nguyễn

265
Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em
Nguyệt Hạ Hồn Tiêu

13
Nương Tử Của Hoàng Tuyền
Chích Thì Giới 99

41
Em thua bạn thân anh rồi
Ái Nhã

165
Ngộ Phật
Phù Hoa