Dục Uyển - Phần Ii Full
Chương 41
"Hồng trung"
"Đôi"
"Bắc"
"Đôi"
"Ba vạn"
"Ăn"
Lại là ăn nữa...còn sự thật nào tàn nhẫn hơn, xuyên suốt mười ba vòng mạt chược bà chưa một lần được mạnh miệng hô "ăn".
"Em ba! có phải hai người gian lận? nếu không...sao ván nào lão gia cũng là người thắng"
Người không may mắn thua liên tiếp mười ba vòng đó chính là Lữ Trị, dì ruột của ba anh em họ Hoắc. Bà bật người dậy chỉ tay về phía người ngồi đối diện mình.
"Chị hai! em không có...lão gia.." Tiêu Tường, mẹ ruột của Dục Uyển, dù đã chạm ngõ lục tuần, nhưng nhìn bà vẫn trẻ hơn mười tuổi so với tuổi thật của mình, bị dọa sợ, bà rươm rướm nước mắt, quay sang nhìn Hoắc Nghị.
"Đừng sợ...không sao"
Hoắc Nghị kéo ghế xích lại, ôm lấy Tiêu Tường, vừa dỗ dành vừa trách cứ Lữ Trị, theo thói quen mà ông vẫn hay thường thể hiện.
"Trị à...em như vậy là không đúng, sao có thể nghi ngờ nhân phẩm chồng mình...Hoắc Nghị này làm người cũng như chơi mạt chược, đều quang minh lỗi lạc...em có bằng chứng không?"
"Lão gia! bằng chứng đã sờ sờ ngay trước mắt em...chính là hai người..hai người...." Lữ Trị nhìn hai người dựa sát vào nhau mà ức không nói được gì.
"Chị cả! chị nói một câu công bằng xem...em có vu khống cho họ không?" Lữ Trị quay sang nhìn người chị ruột của mình, bà cả của Hoắc gia, người cùng Hoắc Nghị hợp tác tạo ra ba anh em họ Hoắc.
"Lão gia vừa nãy quay cổ sang trái, em ba liền thả ra con Bắc...còn mới vừa rồi, lão gia gõ tay xuống bàn ba nhịp...em ba phóng ngay con ba vạn ra....làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? đó còn không phải bằng chứng."
"Nam mô a di đà phật! đến giờ chị phải niệm kinh...chị vào trong trước, chuyện của ba người từ từ giải quyết..Phật Tổ nhân từ."
Lữ Tranh cầm lấy sâu chuỗi trên bàn đứng dậy và đi vào nhà trong, để lại một bầu trời bi ai cho Lữ Trị một mình tận hưởng.
Từ sau khi lão gia từ bỏ tất cả, không quản mọi chuyện ở bên ngoài. Thì cuộc sống của bốn người già họ chỉ quanh quẩn có bàn mạt chược là thú vui. Nhưng vui làm sao được, trong khi ai cũng thắng chỉ có mỗi bà là thua.
"Chị cả! chị phải nói gì rồi mới đi chứ...chị cả..."
Trong khi Lữ Trị đang đuổi theo, kêu gọi sự đồng tình từ người chị ruột đang hướng lòng mình cho phật tổ. Thì ở ngoài sân, Hoắc Nghị và Tiêu Tường đang mùi mẫn âu yếm nhau.
"Tường! tối nay em muốn ăn gì, lão gia thắng được rất nhiều tiền...hay chúng ta ra ngoài ăn"
"Lão gia! em không muốn ra ngoài, hay để tối nay em xuống bếp nấu cho mọi người."
"Cũng được...anh sẽ giúp em"
Hoắc Nghị dọn cũng rất lẹ tay, mới đó đã xếp gọn tất cả bàn ghế, Tiêu Tường cũng phụ giúp nhiệt tình, tiền thắng cuộc trên bàn đều được bà gom hết vào túi chồng.
"Hai người đang làm cái hành động gì hả? ngừng lại ngay.."
Lữ Trị lập tức chạy đến trước mặt đôi vợ chồng già, nhưng mãi vẫn không chịu nhận mình già kia, so với lời lẽ sởn gai óc thì hành động mà Tiêu Tường và Hoắc Nghị đang làm, khiến cho Lữ Trị muốn quan tâm hơn.
"Lão gia! ông không được lấy....đó là tiền tiêu vặt tháng này của em..." Lữ Trị gần như nằm dài lên bàn, lấy thân bảo vệ số tiền ít ỏi còn sót lại của mình, nhưng người đã đi, tiền cũng không còn, mọi níu kéo đều vô tác dụng.
"Lão gia! ít nhất ông cũng phải cho em cơ hội để gở lại chứ? lão gia..."
Sau khi ba anh em họ Hoắc ra ngoài tự lập môn hộ, mỗi người một bầu trời, một thế giới riêng, thì Hoắc gia chỉ còn lại bốn ông bà già cùng Hoắc Tâm sinh sống.
Trải qua nhiều biến cố, Lữ Trị đã không còn thích tranh giành sân si như trước và học cách tận hưởng cũng như hài lòng với những gì mình đã có. Mỗi tối chỉ cần có Hoắc Tâm bên cạnh, bà cũng không cần quản Hoắc Nghị tối nay sẽ ngủ ở phòng ai.
Không còn Mạn Ni, Lữ Trị đã dồn hết tình yêu thương đó vào Hoắc Tâm, xem như trân châu bảo bối. Ngoại trừ một việc duy nhất là không có khả năng cung cấp sữa cho Hoắc Tâm, thì những chuyện còn lại của một người mẹ, Lữ Trị đều làm tất cả, còn làm tốt hơn cả mẹ ruột là Tiêu Tường.
Ngay cả đích chủ nhận được tình yêu thương là Hoắc Tâm, nếu không phải có người đã giúp cô xác định từ nhỏ, chỉ rõ ai là mẹ mình. Thì chắc chắn một điều, Hoắc Tâm sẽ cho rằng Lữ Trị mới chính mẹ ruột của mình, vì cách mà bà chăm sóc và quản cô, nó khủng khiếp như tất cả bà mẹ thương con nào trên đời này.
"Con đang làm gì? con ranh này..."
Lữ Trị vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy Hoắc Tâm đang ngồi trên bục cửa sổ chuẩn bị nhảy xuống.
"Mẹ! con có chuyện ra ngoài một lát....con nhất định sẽ về, mẹ đừng lo.." Hoắc Tâm vừa nói vừa nhảy qua khỏi cửa sổ
Đã quá trễ để ngăn Hoắc Tâm lại, nhưng không có chuyện bà đứng trơ mắt nhìn Hoắc Tâm đang nhởn nhơ chạy đi mà đuổi theo.
"Con nhóc này! con chết chắc.."
Nếu không phải bị chứng ám ảnh độ cao Lữ Trị đã liều mình nhảy theo. Bà vòng ra đại sảnh, chạy thẳng ra đến cổng lớn và đuổi theo Hoắc Tâm.
"Đóng cổng lại....."
"Đóng cổng lại"
Nhưng khoảng cách quá xa để có thể nghe Lữ Trị nói gì, hai anh chàng bảo vệ cao to thì ngơ ngác nhìn nhau, không nghe rõ phu nhân đang nói gì. Họ chỉ nhìn thấy một màn rượt đuổi, nhị phu nhân đang đuổi theo tiểu thư như mèo bắt chuột, nhưng cảnh tượng này gần như họ bắt gặp mỗi ngày.
"Con ranh kia! có đứng lại không? mẹ mà bắt được mày mà chết chắc...đứng lại.."
Lữ Trị đuối sức đuổi không kịp, do kết quả tuổi cao cộng thêm ít vận động, trước giờ là bà toàn ngồi xe để đi ra ngoài, nên không biết con đường nó lại dài như vậy.
"Mẹ! con nhất định sẽ về...mẹ cứ yên tâm mà ngủ, không cần chờ cửa..."
Vừa nhìn thấy Hoắc Tâm tới gần, thì hai chàng vệ sĩ liền cúi đầu chào.
"Tiểu..."
Cô như một cơn gió vụt nhanh ra khỏi cổng, vào lao nhanh đến chiếc xe hơi đang đậu ở bên ngoài. Lữ Trị đuổi theo không kịp bắt Hoắc Tâm về, bà không thể nhìn rõ mặt mũi của tên khốn ngồi trong xe, nhưng bà biết đó là biển số xe của tên họ Lục. Hắn cho tài xế đến nhà đón Hoắc Tâm đi.
"Lục Cảnh Hạo! cậu dám đụng vào Hoắc Tâm....tôi không tha cho cậu."
"Vèo!!"
Không phải một chiếc mà cả một đôi dép, Lữ Trị ném hết vào xe của Lục Cảnh Hạo.
Lữ Trị lê thân nhễ nhại mồ hôi quay vào trong nhà, khi bà vào tới đại sảnh thì bữa tối đã dọn lên. Cả ba con người vô tâm kia đã ngồi ngay ngắn vào bàn, không biết chuyện thiên hạ đang loạn thế nào.
"Ba người còn có thể ăn? có biết vừa rồi ai đã đưa Hoắc Tâm đi? là một tên vô cùng xấu xa.."
"Lục Cảnh Hạo"
Cả ba người ngẩn đầu lên, đồng thanh lên tiếng. Thật ra Hoắc Tâm đã xin phép họ rồi, vì cả ba đều biết Lữ Trị sẽ không đồng ý nên không thể quyết định, vì vậy mới có mà trèo cửa sổ trốn đi.
"Em ba! có phải em có số của thằng nhóc họ Lục? cho chị mau....chị phải gọi cho thằng nhóc đó mang Hoắc Tâm về....Hoắc Tâm đi theo nó nhất định sẽ bị thiệt thòi"
"Chị hai! em xin lỗi...em không thể cho chị, nếu không... Hoắc Tâm sẽ không nhìn mặt em"
"Em có phải là mẹ ruột của nó không? em không đưa thì chị tự mà đi tìm...điện thoại của em để đâu?"
Lữ Trị là người rất phóng khoáng nam nữ yêu đương bà sẽ không ngăn cản, nhưng Lục Cảnh Hạo có thật sự yêu Hoắc Tâm hay không, hay chỉ là lợi dụng con gái bà để làm người thế thân, cần là có mặt, gọi là phải đến.
Con ngốc đó đúng hết phương thuốc chữa, đàn ông xấu như Lục Cảnh Hạo có điểm gì tốt, mà nó lại mù quáng yêu.
Nhìn thấy Lữ Trị đang đến sofa, chuẩn bị cầm lấy điện thoại của mình. Tiêu Tường lập tức đến ngăn lại. Hai chị em giành giựt qua lại, té ngã xuống ghế. Vô tình Lữ Trị hất bay cái đồ điều khiển ti vi trên bàn xuống đất. Tiêu Tường lại trùng hợp giẫm chân phải và màn hình ti vi tự động bật lên, phát đúng kênh phim truyện yêu thích của gia đình.
Bộ phim dài tập mà họ đã xem suốt mười bảy năm qua, hiện đã phát sóng đến tập một ngàn tám trăm ...mở đầu là giọng thoại quen thuộc.
"Chủ tịch! đây là hình ảnh gần đây của ba vị thiếu gia, người của chúng ta quay lén được..."
Sau lời giới thiệu là những hình ảnh nối tiếp nhau của ba anh em họ Hoắc, lần lượt được xuất hiện trên màn ảnh rộng.
Nếu như Hoắc Khiêm, Hoắc Luật, và Hoắc Phi thường xuyên về nhà thăm hỏi bốn ông bà già này, và ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của Lữ Trị chịu đi xem mắt, thì đã không có bộ phim dài tập này.
Truyện khác cùng thể loại

6
Tiểu Thư Lạnh Lùng Và Bang Chủ Thiếu Gia
Yến Tử

41
Không Thể Làm Ngơ (Tfboys Version)
Dương Thiên Trúc Linh

9
Yêu Em Không Sai
Song Nghi

34
Vương Xà
Mikahawa Zenkura

69
Hoàn Em Hạnh Phúc
Emmahe

33
Ác Quỷ Cánh Trắng
Rin Mèo

30
Yêu Không Hối Tiếc
Hân Như

68
Bộ Tứ Cặp Đôi Hoàn Hảo
PéNhung

28
Chuyện Tình Cấp 2 - Tao Và Mày
Black An.Jell

19
Sự Trả Thù Sai Lầm Của Tổng Giám Đốc
Minh Phi Angle