Cứ vậy mà yêu em

Chương 30: €œä‘á» Ngốc Anh Chã­nh Lã Lục Dã£â€

Pha trà xong, Lâm Du Dã kêu Nam Vận về phòng ngá»§ trước, còn mình thì bưng cái khay đi tới phòng khách. Dù cho thái độ ba cô đối với cô có tốt hÆ¡n nữa nhưng Nam Vận vẫn không muốn ở trong nhà này thêm một giây phút nào, cÆ¡m nước xong liền lấy cớ thầy  hướng dẫn có chuyện tìm mình rồi đi mất. Phòng chiếu cặp đôi đặt một hàng bốn ghế dài, hàng cuối cùng trừ bọn họ ra thù không còn ai khác. Mấy hàng phía trước cÅ©ng chỉ có lác đác ba bốn cặp tình nhân.Sau đó Lâm Du Dã dẫn cô gái nhỏ đi Bách Nhạc Thành. Nam Vận khá thích xem phim cho nên bọn họ đi rạp chiếu phim trên tầng cao nhấtVừa vào phòng khách, anh đã thấy ba anh đang ngồi bắt chân rung đùi trên ghế sô pha, tá»± nhiên thoải mái như ở nhà. Không nên cùng lúc mời Quý Bách và Lục Dung Tinh đến, hai con người này, người sau còn cáo già hÆ¡n người trước, nhất là Lục Dung Tinh. Không gian trong xe không lớn, hai người bọn họ lại điên đến cùng. Lục Dung Tinh: “CÅ©ng tạm được! CÅ©ng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình.”Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn. Xem như ông ta đã tá»± mang đá đập chân mình rồi.Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghÄ©: “Tên họ Lục nhà ngươi cÅ©ng không chút khách sáo, thật sá»± coi nÆ¡i này là nhà mình à?”, nhưng ông ta cÅ©ng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm.Anh khẽ thở dài, đặt khay lên bàn trà, cầm bình trà gốm lên lần lượt rót vào ba chén trà. Sau một lúc im lặng, anh nói: “Anh sẽ cố gắng hết sức để nhìn em ăn.” Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy? Ná»­a tiếng trước khi bộ phim bắt đầu, các cặp tình nhân trong phòng chiếu đều rất ngay ngắn nghiêm chỉnh. Ná»­a tiếng sau, cặp đôi ngồi trước mặt họ bất ngờ ôm hôn nhau thắm thiết.Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cÅ©ng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường. Về đến nhà, Lâm Du Dã đi thay quần áo trước, sau đó đi vào bếp. Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng. Lục Dung Tinh từ tốn nói: “Vậy thì năm nay làm hoành tráng một lần đi! Mọi chi phí sẽ do tôi bỏ ra và tôi sẽ cung cấp địa điểm, ông thấy sao về khách sạn Khải Hoàn? Đến lúc đó tôi cÅ©ng sẽ mời thêm vào ngôi sao đến góp vui.”Tên người gọi là: [Từ Lâm Ngôn]Cấm kỵ lớn nhất cá»§a Lâm Du Dã chính là sầu riêng, vừa ngá»­i thấy mùi sầu riêng là buồn nôn. Nhưng Nam Vận lại rất thích ăn sầu riêng, cho nên mỗi khi cô ăn sầu riêng trong nhà, anh không xuống lầu đi dạo thì chính là tá»± giam mình ở ban công hít thở.Lục Dung Tinh thấy Quý Bách cứ nhìn chằm chằm vào con trai mình thì cười hỏi một câu: “Quý tổng, đứa nhỏ này có phải là rất đẹp trai đúng không?” Sau mấy giây sá»­ng sốt, Nam Khải Thăng lắp bắp trả lời: “Ồ đúng, tiệc sinh nhật à, còn, còn chưa xác định sẽ tổ chức ở đâu, trước đây đều là làm đơn giản tại nhà, với lại người nhà cÅ©ng không thích quá phô trương.” Cô gần như đã giao hết những lần đầu tiên cá»§a mình cho anh, cho nên cô chưa bao giờ nghÄ© đến việc kết hôn với người khác, cô chỉ muốn lấy anh. Không hổ là Lục Dã.Nam Vận cố ý giở trò: “Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cÅ©ng đi ăn với em?”Lục Dung Tinh đột nhiên bắt đầu huyên thuyên hệt như các bậc phụ huynh: “Cậu ta trông rất giống với con trai tôi.”Quý Bách sá»­ng sốt nghÄ© thầm ‘Gì nữa đây?’, nhưng lại không thể không trả lời: “Đẹp trai, thiếu niên nhanh nhẹn.” Ngoại trừ Nam Khải Thăng thì trên thế giới này chắc chẳng có mấy người có thể diễn tả ba chữ ‘vô liêm sĩ’ một cách hoàn mỹ như vậy. Vừa vào phòng khách, anh đã thấy ba anh đang ngồi bắt chân rung đùi trên ghế sô pha, tá»± nhiên thoải mái như ở nhà. Từ Lâm Ngôn mặc cả: “Hai ta nói điều kiện trước.”Vì để lấy lại quyền chá»§ động, ông ta lại bắt đầu mượn hÆ¡i Quý Bách: “Quý tổng cÅ©ng là người có con gái, ông hẳn cÅ©ng hiểu được tâm ý cá»§a tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cÆ¡m, hạnh phúc an khang!”Khách sạn Khải Hoàn chính là khách sạn xa hoa nhất thành phố Tây Phụ, thuộc sản nghiệp tập đoàn Lục thị.Lục Dung Tinh đột nhiên bắt đầu huyên thuyên hệt như các bậc phụ huynh: “Cậu ta trông rất giống với con trai tôi.” Lúc ăn cÆ¡m, ba cô không ngừng gắp thức ăn cho cô, dáng vẻ ân cần hỏi han đúng tiêu chuẩn ba ruột. Giống như bây giờ vậy. Nam Khải Thăng: “Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn.”(*) Không nhìn những chuyện khiếm nhã, bất lịch sá»±.Hiển nhiên không phải là vì xem phim.Quý Bách khách sáo trả lời: “Cậu nhà chắc chắn là nhân vật tài giỏi cốt cách cao quý.” “Cậu không thá»­ thì làm sao biết có được hay không? Đối phó với con gái thì tôi vẫn có kinh nghiệm hÆ¡n cậu đấy, chỉ cần cậu làm theo kịch bản cá»§a tôi, muốn thua cÅ©ng khó!” Từ Lâm Ngôn dá»±a vào lý lẽ biện luận: “Đối thá»§ lớn nhất cá»§a cậu không phải Quý Mạch Thần, mà là lời nói dối cá»§a cậu, tôi có thể giúp cậu che giấu hoàn hảo lời nói dối này, từ khi sinh ra đến giờ, không có lời nói dối nào làm khó Từ Lâm Ngôn tôi!” Cái cụm từ “Sản phẩm trong nước” này thì không vấn đề, cụm từ “Phim kinh dị” này cÅ©ng không sao, nhưng khi hai cái từ này được đặt cùng một chỗ có chút éo le. Chắc vì thấy là cô gái nhỏ đứng ngây ra đó, Lâm Du Dã bỗng nhiên muốn trêu cô một chút: “Em quen Lục Dã không?”Lục Dung Tinh: “CÅ©ng tạm được! CÅ©ng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình.” Ba anh mới rời khỏi đó chưa được bao lâu vậy mà tin tức đã truyền ra rồi? Lâm Du Dã kề môi vào tai cô: “Nếu anh là lưu manh thật thì bây giờ đã mang em về nhà rồi.” Không quen?Từ Lâm Ngôn: “Cậu biết ba câu với ba cá»§a Quý Mạch Thần bây giờ đang tranh chấp điên cuồng như thế nào không? Điên cuồng mời người đến dá»± tiệc sinh nhật để tăng thể diện cô vợ nhỏ cá»§a cậu đấy, chỉ hận không thể mời hết ông to bà lớn trong giới này thôi. “Lâm Du Dã hoàn toàn không ngờ ba mình còn có thể nói ‘tiếng người’, có cảm giác như chính mắt mình thấy lãng tá»­ quay đầu vậy, thế là anh cung kính đưa chén trà đầu tiên cho ba anh, hy vọng ông có thể tiếp tục duy trì. Nam Vận cÅ©ng không ngờ ba cô với Quý Bách và Lục Dung Tinh, ba người bọn họ khí thế ngất trời thảo luận đến bữa trưa, kết quả cuối cùng lại là làm tiệc sinh nhật thịnh soạn cho cô. Thái độ Nam Vận vô cùng kiên quyết trả lời: “Em không quen anh ta! Không đúng, em hoàn toàn không quen anh ta! Em không có liên quan chút nào đến tên than đen tinh kia cả!”Ở bên ngoài phòng chiếu, anh gọi lại cho Từ Lâm Ngôn: “Chuyện gì?”Lục Dung Tinh nhận chén trà, ung dung nhấp một ngụm: “Chàng trai, pha trà xong thì ở lại, cứ đứng bên cạnh châm trà cho tôi đi.” Ông muốn cho anh tận mắt quan sát cảnh tượng này, để khi trở về đỡ phải phiền phức kể lại một lần nữa cho anh. Nam Vận cố ý giở trò: “Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cÅ©ng đi ăn với em?” Đây là bắt đầu muốn tính toán nợ nần sao?Lâm Du Dã biết ông già nhà mình muốn lười biếng bớt việc, nên mặt không đổi sắc trả lời: “Dạ.” Lúc biết được tin tức ấy, cô quả thật là kinh ngạc đến không ngậm được miệng. Lục Dung Tinh giả vờ bối rối: “Ôi chao, thật không nhìn ra con trai nhà ông cÅ©ng có tình cảm sâu đậm như vậy với cô út nhà họ Nam đấy.” Quý Bách gật đầu phụ họa: “Lục tổng nói đúng.”Trước khi tới Lục Dung Tinh đã biết trong lòng Nam Khải Thăng tính toán điều gì, cho nên ông không nghÄ© nhiều như Quý Bách mà nhàn nhã uống trà, không chút hoang mang.Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghÄ©: “Tên họ Lục nhà ngươi cÅ©ng không chút khách sáo, thật sá»± coi nÆ¡i này là nhà mình à?”, nhưng ông ta cÅ©ng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm. Nam Khải Thăng bất đắc dÄ© ảo não, nhưng bây giờ cÅ©ng chỉ có thể thuận theo hai người bọn họ mà tiếp lời: “Nếu hai vị đã bàn bạc xong thì nhà họ Nam tôi cÅ©ng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh.” Đột nhiên, tai cá»§a cô nóng lên. Nam Vận dứt khoát quay mặt đi, không thèm nhìn anh nữa, tức giận nói: “Em không thèm đoán.”Lúc này, Lục Dung Tinh bỗng thở dài nói với Nam Khải Thăng: “Đứa con này cá»§a tôi cÅ©ng đã mến mộ con gái nhà ông nhiều năm, đối xá»­ với con bé còn tốt hÆ¡n với tôi.” Thái độ Nam Vận vô cùng kiên quyết trả lời: “Em không quen anh ta! Không đúng, em hoàn toàn không quen anh ta! Em không có liên quan chút nào đến tên than đen tinh kia cả!” Thật ra Lâm Du Dã… không chắc chắn lắm.Quý Bách nghe lời này là biết bây giờ cần phải tạo đà cho con trai cá»§a mình, không cam lòng yếu thế tiếp lời: “Mạch Thần nhà chúng tôi cÅ©ng vậy, cÅ©ng không biết bắt đầu từ bao giờ mà tình cảm đã sâu đậm.” Lục Dung Tinh nhớ lời căn dặn cá»§a con trai tối hôm qua, không chút để ý hỏi: “Sinh nhật hai mươi cÅ©ng không thể chuẩn bị qua loa, đã dá»± tính tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu chưa?”Lục Dung Tinh giả vờ bối rối: “Ôi chao, thật không nhìn ra con trai nhà ông cÅ©ng có tình cảm sâu đậm như vậy với cô út nhà họ Nam đấy.” “Vâng.” Tâm trạng cá»§a Nam Vận không tệ: “Dã Tá»­, chúng ta ăn cÆ¡m xong thì đi đi, chiều nay em muốn đi xem phim, anh cÅ©ng lâu rồi không dẫn em đi xem phim.” Sau khi cúp điện thoại, anh nhẹ giọng nói với cô: “Anh đi nghe điện thoại.” sau đó thì đứng dậy đi ra ngoài. “…”Quý Bách cá»±c kỳ bất lá»±c, không thể không nói rõ ràng: “Mạch Thần nhà chúng tôi cảm mến Nam Vận đã lâu.” Cho dù ông ta có phản ứng chậm đi nữa cÅ©ng có thể nhìn ra hôm nay Nam Khải Thăng đã vạch sẵn một con đường (*) Gà xào cung bảo: Nguyên liệu gồm ức gà, lạc, ớt, và các loại gia vị khác.Nam Vận thật thà nói: “Em khá bất ngờ.”(‘đạo tử’ này không phải đường chết đâu)Sau một lúc im lặng, anh nói: “Anh sẽ cố gắng hết sức để nhìn em ăn.”Lâm Du Dã: “Có gì đâu mà bất ngờ, sinh nhật thì nên tổ chức thật ra trò.”. Nam Vận nói: “Em bất ngờ lời anh nói ấy, hôm qua anh nói sẽ không thành, ngày hôm nay quả nhiên là không thành, anh nói muốn tổ chức tiệc rượu sinh nhật, hôm nay quả nhiên liền có tiệc rượu sinh nhật, miệng cá»§a anh thiêng thật đấy.” Ở bên ngoài phòng chiếu, anh gọi lại cho Từ Lâm Ngôn: “Chuyện gì?” Lúc ăn cÆ¡m, ba cô không ngừng gắp thức ăn cho cô, dáng vẻ ân cần hỏi han đúng tiêu chuẩn ba ruột.Nhưng đối với Nguyễn Lệ Oánh thì hẳn là có vài phần thật lòng, dù sao ông ta cÅ©ng chẳng lấy được lợi gì từ Nguyễn Lệ Oánh, cÅ©ng coi như yêu bà ta mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì suốt bấy nhiêu năm, nhưng đấy không gặp phải những chuyện liên quan đến lợi ích, một ngày nào đó xảy ra chuyện liên quan đến lợi ích thì ông ấy cÅ©ng sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới Nguyễn Lệ Oánh như thường thôi.Ngoại trừ Nam Khải Thăng thì trên thế giới này chắc chẳng có mấy người có thể diễn tả ba chữ ‘vô liêm sĩ’ một cách hoàn mỹ như vậy.Mặc dù Quý Bách khinh thường hành vi vô liêm sỉ cá»§a loại người như Nam Khải Thăng, xem con gái như là đồ vật bán đấu giá nhưng chuyện cÅ©ng đã đến nước này, ông ta cÅ©ng chỉ có thể cạnh tranh cùng Lục Dung Tinh. Nếu không sau này chuyện này bị truyền ra ngoài, nói ông bởi vì sợ thế lá»±c nhà họ Lục mà từ bỏ việc hỏi cưới cho con trai, đến lúc đó không chỉ có mất mặt con trai mà ngay cả mặt mÅ©i cá»§a ông cÅ©ng không không biết giấu đi đâu nữa. Khách sạn Khải Hoàn chính là khách sạn xa hoa nhất thành phố Tây Phụ, thuộc sản nghiệp tập đoàn Lục thị. Trước khi tới Lục Dung Tinh đã biết trong lòng Nam Khải Thăng tính toán điều gì, cho nên ông không nghÄ© nhiều như Quý Bách mà nhàn nhã uống trà, không chút hoang mang. Lâm Du Dã cười khẽ: “Em có muốn thá»­ không?” Nam Vận đỏ mặt: “Lưu manh!” Nam Khải Thăng thở dài một hÆ¡i, bất đắc dÄ© nói: “Vậy Lục tổng ngài nói xem,  tôi phải làm gì đây? Tôi chỉ có một đứa con gái này, cÅ©ng không thể một lúc gả cho hai nhà hai người.” Từ Lâm Ngôn: “Sau khi chuyện thành công, đưa chiếc Aston Martin kia cho tôi mượn một tháng.”Nhưng sinh nhật hai mươi tuổi cá»§a cô là cÆ¡ hội tốt nhất để anh cầu hôn và nói thật, anh không thể bỏ lỡ.Lúc hết phim đã gần 5 giờ. Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Lâm Du Dã còn hỏi cô gái nhỏ muốn ăn gì, nhưng câu trả lời cá»§a cô là: “Em muốn ăn đồ anh nấu”.Nam Khải Thăng chính là muốn thấy cảnh ‘nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi’, ông ta không hề cảm thấy có chút thẹn hay xấu hổ nào, ngược lại còn cảm thấy cá»±c kỳ đắc ý. Chờ thấy hai người trước mặt đoán được ra tình hình mới bắt đầu thong thả nói: “Hôm nay tôi muốn mời hai vị đến nhà chính là muốn thương lượng đến hôn sá»± cá»§a con gái. Con trai nhà hai vị đều là rồng phượng trong loài người, con gái tôi có thể có được sá»± yêu quý cá»§a con trai cá»§a hai ông chính là phúc phận mà nó tu được kiếp trước, thế nhưng con bé chỉ có một, không thể cùng lúc chấp nhận tình yêu cá»§a hai người, hÆ¡n nữa việc cưới gả là chuyện chung thân đại sá»± không thể qua loa, nên nhất định phải gả cho người chồng như ý có thể chăm lo cho nó suốt đời mới được.” Lục Dung Tinh nhớ lời căn dặn cá»§a con trai tối hôm qua, không chút để ý hỏi: “Sinh nhật hai mươi cÅ©ng không thể chuẩn bị qua loa, đã dá»± tính tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu chưa?” Nam Vận nhỏ giọng thì thầm: “Anh có phải là lưu manh hay không trong lòng anh tá»± rõ.” Lâm Du Dã nghe anh ta dài dòng đã có chút bá»±c bội, hÆ¡n nữa bây giờ anh cÅ©ng có chút lòng dạ chữa ngá»±a chết thành ngá»±a sống, bất đắc dÄ© thở dài: “Cậu gá»­i bản kế hoạch trước đi, tôi đọc xong đã rồi nói tiếp.” Nhưng mà dạo này cÅ©ng không còn chiếu phim gì hay, chỉ có một bộ phim kinh dị đề tài mượn xác hoàn hồn tương đối hấp dẫn, nhưng là sản phẩm trong nước.Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn.Những lời này nói ra, đúng là đạo đức giả tiêu chuẩn. Quý Bách cá»±c kỳ bất lá»±c, không thể không nói rõ ràng: “Mạch Thần nhà chúng tôi cảm mến Nam Vận đã lâu.” Cho dù ông ta có phản ứng chậm đi nữa cÅ©ng có thể nhìn ra hôm nay Nam Khải Thăng đã vạch sẵn một con đường (‘đạo tử’ này không phải đường chết đâu). Lâm Du Dã mặt không đổi sắc: “Thật ra cậu Lục cÅ©ng không tệ lắm!” “…” Nhưng không đợi nổi, sá»± mong đợi cá»§a cô bị gián đoạn bởi tiếng chuông cá»§a điện thoại di động.“Em đang nhìn cái gì vậy?” Giọng Dã Tá»­ có chút khàn khàn, giọng nói mê người lại mang theo vài phần trêu đùa.Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn.Ngoại trừ Nam Khải Thăng thì trên thế giới này chắc chẳng có mấy người có thể diễn tả ba chữ ‘vô liêm sĩ’ một cách hoàn mỹ như vậy. Lục Dung Tinh nghÄ© thầm: “Tôi làm tiệc rượu sinh nhật cho con dâu, ông mò theo tham gia náo nhiệt làm gì? Góp cÅ©ng mất công thôi, chỉ tổ phí tiền.”Trong lòng Quý Bách không khỏi hô một tiếng ‘Nói hay’. Tuy là ông vô cùng bất lá»±c với Lục Dung Tinh, nhưng cÅ©ng không thể không thừa nhận, ông có chút bội phục ông ta — Người như Lục Dung Tinh này vốn cứng rắn, sẽ không khuất phục nhượng bộ, càng tuyệt đối sẽ không mặc người chém giết, mười mấy năm trước có thể Đông SÆ¡n tái khởi cÅ©ng không phải dạng vừa.Quý Bách nổi lá»­a trong lòng nhưng lại không thể không duy trì quan hệ hòa thuận giả tạo, nhã nhặn lịch sá»± trả lời: “Đương nhiên rồi, chẳng có câu nói ‘Năm sợ chọn sai nghề, nữ sợ lấy lầm chồng’ đấy sao, tôi cÅ©ng có con gái nên có thể hiểu được tâm tình cá»§a ông.” Nam Vận cố ý giở trò: “Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cÅ©ng đi ăn với em?” Lâm Du Dã nghe anh ta dài dòng đã có chút bá»±c bội, hÆ¡n nữa bây giờ anh cÅ©ng có chút lòng dạ chữa ngá»±a chết thành ngá»±a sống, bất đắc dÄ© thở dài: “Cậu gá»­i bản kế hoạch trước đi, tôi đọc xong đã rồi nói tiếp.”Lục Dung Tinh cÅ©ng không phải người hiền lành, chuyên trị các loại đạo đức giả, trá»±c tiếp ném mấy chữ vào mặt Nam Khải Thăng: “Nam tổng đây là muốn cùng chúng tôi thương lượng chuyện gì nhỉ? Thương lượng xem sính lễ ai nhiều hÆ¡n thì sẽ gả con gái cho người đó sao?” Bây giờ Nam Vận đã biết tại sao ba cô muốn lấy lòng cô, cô không những không bình tÄ©nh mà còn hận người đàn ông này hÆ¡n. Lâm Du Dã kéo cô vào lòng mình: “Nam đấy.” Vào rạp không bao lâu, bộ phim đã bắt đầu. Sau khi đèn tắt, sáng sáng bên trong tối tăm một mảnh.Lúc ăn cÆ¡m, hai mẹ con Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù vẫn không xuất hiện, Nam Khải Thăng cÅ©ng không định đi gọi hai người bọn họ xuống ăn cÆ¡m, Nam Vận không khỏi ngạc nhiên, nhưng như thế cÅ©ng vui.Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ sau lần đầu đi xem phim sau khi hai người xác lập mối quan hệ. Ngày đó cÅ©ng là thứ bảy, bọn họ cÅ©ng đến vào buổi chiều, chỉ khác là ngày đó người đến rạp chiếu phim vô cùng nhiều, may mà họ đã đặt vé online từ trước.Trong lòng Quý Bách không khỏi hô một tiếng ‘Nói hay’. Tuy là ông vô cùng bất lá»±c với Lục Dung Tinh, nhưng cÅ©ng không thể không thừa nhận, ông có chút bội phục ông ta — Người như Lục Dung Tinh này vốn cứng rắn, sẽ không khuất phục nhượng bộ, càng tuyệt đối sẽ không mặc người chém giết, mười mấy năm trước có thể Đông SÆ¡n tái khởi cÅ©ng không phải dạng vừa. Nam Vận liếc mắt nhìn anh, gặng hỏi: “Nam hay nữ? Tại sao lại gọi lâu như vậy?” Quý Bách và Lục Dung Tinh cÅ©ng không có ở lại nhà họ Nam ăn cÆ¡m trưa. Sau khi Lâm Du Dã tiễn ba mình đi, liền đi tìm Nam Vận kể hết tất cả chuyện này cho cô biết, tiện thể gọi cô xuống ăn cÆ¡m trưa.Lâm Du Dã đang thái ức gà – lúc nãy cô gái nhỏ vừa báo tên món ăn, nói tối nay cô muốn ăn Cung bảo kê đinh*.Nam Khải Thăng không ngờ Lục Dung Tinh lại nói thẳng như vậy, cuối cùng cÅ©ng biết thế nào là chột dạ và xấu hổ, vội vàng giải thích: “Ôi chao, ngài đây nói gì vậy, chuyện này tôi cÅ©ng không biết giải quyết thế nào nên mời hai ngài đây cùng thương lượng mà, dù sao thì tôi cÅ©ng chỉ có một đứa con gái Nam Vận, cÅ©ng không thể đem xẻ thành hai khúc đúng không?” Lâm Du Dã hÆ¡i nhướng mày: “Anh làm gì mà thành lưu manh?” Nói bóng gió chính là: Đều do hai người tranh đoạt nên tôi mới ra hạ sách này. Xem như ông ta đã tá»± mang đá đập chân mình rồi. Từ Lâm Ngôn thâm sâu dò hỏi: “Cậu xem cậu đi, có phải cÅ©ng đang nghi ngờ không? Có phải đang do dá»± không? Có phải cần anh em hỗ trợ không?” Nam Khải Thăng không ngờ Lục Dung Tinh lại nói thẳng như vậy, cuối cùng cÅ©ng biết thế nào là chột dạ và xấu hổ, vội vàng giải thích: “Ôi chao, ngài đây nói gì vậy, chuyện này tôi cÅ©ng không biết giải quyết thế nào nên mời hai ngài đây cùng thương lượng mà, dù sao thì tôi cÅ©ng chỉ có một đứa con gái Nam Vận, cÅ©ng không thể đem xẻ thành hai khúc đúng không?”Lâm Du Dã: “Nếu một ngày nào đó anh biến mất, em chọn anh ta cÅ©ng được.”Ông ta dứt khoát đổ trách nhiệm lên hai nhà Quý Lục. Quảng cáo được chiếu trên màn hình lớn vài phút trước khi bộ phim bắt đầu. Quý Bách lại phụ họa: “Đúng đúng. Lục tổng nói có lý! Dưa hái xanh không ngọt, chúng ta cÅ©ng không thể ép con gái lấy người mà nó không thích, như vậy không phải là tốt cho nó mà ngược lại chính là hại nó.”Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng. Nam Vận sá»­ng sốt: “Anh có ý gì?” Quý Bách cảm thấy những lời này cá»§a Lục Dung Tinh… rất kỳ quái, nói cứ như việc tổ chức tiệc sinh nhật cho cô con gái nhà họ Nam chính là bổn phận cá»§a mình, người ngoài không được nhúng tay vào. Lâm Du Dã nhịn cười, cố ý trêu cô: “Em đoán xem.” Vấn đề này tới đột ngột quá, làm Nam Vận ngớ ra: “Hả?”Lâm Du Dã biết ông già nhà mình muốn lười biếng bớt việc, nên mặt không đổi sắc trả lời: “Dạ.”Đó là lần đầu tiên bọn họ hôn nhau ở rạp chiếu và cÅ©ng là lần đầu tiên cô làm một chuyện kích thích như vậy kể từ nhỏ tới giờ.Lục Dung Tinh hừ lạnh một tiếng: “Ông thương lượng với chúng tôi cÅ©ng vô ích, chúng tôi nói thôi thì được gì, cho dù có là ông thì cÅ©ng không chốt sổ được, chá»§ yếu vẫn là con gái nhỏ nhà ông nghÄ© thế nào. Chúng tôi ở đây thương lượng khí thế ngất trời, kết quả con gái nhà ông không thích cả hai bên thì thương lượng cÅ©ng thành công cốc.” “…” Trên đường đi du lịch bằng ô tô, một buổi tối nào đó, hai người đã làm ‘chuyện ấy’ trong xe. Nam Khải Thăng chưa hề có ý định làm tiệc sinh nhật cho Nam Vận, cÅ©ng chưa từng làm tiệc sinh nhật cho cô, ông ta thậm chí chưa từng tổ chức cho cô một bữa sinh nhật nào cho nên vấn đề này cá»§a Lục Dung Tinh không khác gì làm khó ông ta.“Em quyết định là được.” Anh dịu dàng nói: “Em muốn làm gì thì anh đều làm cùng em.”Quý Bách gật đầu phụ họa: “Lục tổng nói đúng.” Bộ phim không có gì quá thú vị, Nam Vận không được tập trung cho lắm, lúc này cô lại càng mất tập trung hÆ¡n. “…”Lâm Du Dã lại cười, trên mặt lộ ra vẻ cưng chiều, thầm nói: “Đồ ngốc, anh chính là Lục Dã.”Nam Khải Thăng nhận ra quyền chá»§ động trong tay mình giờ bỗng trở thành bị động — ông ta đang bị Lục Dung Tinh dắt mÅ©i. Cứ thế nữa thì kế hoạch hôm nay loạn hết mất, thế là ông ta vội nói: “Lục tổng cứ yên tâm, A Vận trước nay đều nghe lời cá»§a tôi. HÆ¡n nữa, chuyện hôn nhân đại sá»± trước giờ vẫn là do cha mẹ làm chá»§, hôn nhân mà không được sá»± đồng ý cá»§a cha mẹ thì đều không tốt đẹp được.” Lâm Du Dã: “Nếu em không biết thì sao ba anh ta lại tới hỏi cưới em?”Lâm Du Dã thường xuyên tăng ca, cÅ©ng lâu rồi không có dẫn cô gái nhỏ đi hẹn hò, anh không chút do dá»± đồng ý ngay: “Được.”Ý nghÄ©a cá»§a câu này chính là: Nam Vận nghÄ© gì không quan trọng, người làm cha như tôi đây mới là người quyết định. Lâm Du Dã hÆ¡i hÆ¡i kinh ngạc: “Làm sao cậu biết?” Nam Vận không muốn xem lắm, nhưng Lâm Du Dã đã mua hai vé xem phim cho bộ phim này, lại còn là ghế hàng cuối cùng, không có nguyên nhân khác, chỉ đơn giản vì bộ phim này là phòng chiếu cho cặp đôi.Đi được khoảng một, hai trăm mét, cô nhìn lại và chắc chắn rằng ba mình đã rời khỏi rồi mới dứt khoát quay lại, trở lại đường cÅ©.Vì để lấy lại quyền chá»§ động, ông ta lại bắt đầu mượn hÆ¡i Quý Bách: “Quý tổng cÅ©ng là người có con gái, ông hẳn cÅ©ng hiểu được tâm ý cá»§a tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cÆ¡m, hạnh phúc an khang!” “Vâng.” Tâm trạng cá»§a Nam Vận không tệ: “Dã Tá»­, chúng ta ăn cÆ¡m xong thì đi đi, chiều nay em muốn đi xem phim, anh cÅ©ng lâu rồi không dẫn em đi xem phim.” Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ sau lần đầu đi xem phim sau khi hai người xác lập mối quan hệ. Ngày đó cÅ©ng là thứ bảy, bọn họ cÅ©ng đến vào buổi chiều, chỉ khác là ngày đó người đến rạp chiếu phim vô cùng nhiều, may mà họ đã đặt vé online từ trước. Nam Vận sá»­ng sốt, hai má nóng như lá»­a đốt, cô chưa kịp phản ứng lại thì anh đã nhẹ nhàng nắm cằm cô, xoay mặt cô lại, cắn một cái lên môi cô.Trình độ mồm mép cá»§a Nam Khải Thăng vẫn cao siêu như trước, Quý Bách cÅ©ng không cách nào phản bác, không thể không phối hợp: “Đúng vậy, đúng vậy.” Nhưng không đợi nổi, sá»± mong đợi cá»§a cô bị gián đoạn bởi tiếng chuông cá»§a điện thoại di động. Quý Bách cÅ©ng không quên bây giờ ông và Lục Dung Tinh đang là quan hệ cạnh tranh, ông cÅ©ng không thể chậm lại phía sau được, thế là lập tức nói: “Sao lại có thể không chút xấu hổ để ông bao toàn bộ được? Nếu ông cung cấp địa điểm vậy thì tôi bỏ ra chi phí!” Lục Dung Tinh vô cùng điềm tÄ©nh: “Ông gấp cái gì thế, tiểu Vận không phải còn nhỏ sao, còn chưa tới hai mươi đúng không?”Lục Dung Tinh lần nữa phản kích: “Tôi không có con gái nhưng cÅ©ng có thể hiểu được tâm ý cá»§a ông, chỉ là chuyện này chẳng liên quan gì đến việc có hay không có con gái, chuyện chung thân đại sá»± cá»§a bọn nhỏ, ý kiến cá»§a cha mẹ quả thật rất quan trọng. Nhưng người làm cha mẹ cÅ©ng nên tôn trọng ý kiến cá»§a con cái. Dã Tá»­ nhà tôi với Mạch Thần nhà họ đều thích Tiểu Vận Vận, nhưng lỡ như Tiểu Vận Vận đều không thích ai thì làm sao? Không lẽ ép buộc nó kết hôn sao?” Vấn đề nữ minh tinh còn chưa làm sáng rõ, Lâm Du Dã ngã một lần đã khôn hÆ¡n một chút: “Tôi không tin cậu.” Nam Khải Thăng cÅ©ng không hiểu vì sao đề tài ngày hôm nay từ đám hỏi biến thành tiệc sinh nhật, lúc đầu ông ta lên kế hoạch là để nhìn xem hai nhà Quý Lục vì chuyện cưới hỏi con gái ông mà nổi lên tranh chấp, ông ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cá»§a ông đã bị làm rối loạn hoàn toàn, hôm nay chuyện này có lẽ không thành được rồi.Quý Bách lại phụ họa: “Đúng đúng. Lục tổng nói có lý! Dưa hái xanh không ngọt, chúng ta cÅ©ng không thể ép con gái lấy người mà nó không thích, như vậy không phải là tốt cho nó mà ngược lại chính là hại nó.” Nam Khải Thăng: “Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn.” Mặc dù Quý Bách khinh thường hành vi vô liêm sỉ cá»§a loại người như Nam Khải Thăng, xem con gái như là đồ vật bán đấu giá nhưng chuyện cÅ©ng đã đến nước này, ông ta cÅ©ng chỉ có thể cạnh tranh cùng Lục Dung Tinh. Nếu không sau này chuyện này bị truyền ra ngoài, nói ông bởi vì sợ thế lá»±c nhà họ Lục mà từ bỏ việc hỏi cưới cho con trai, đến lúc đó không chỉ có mất mặt con trai mà ngay cả mặt mÅ©i cá»§a ông cÅ©ng không không biết giấu đi đâu nữa.Ghế dài rất rộng rãi, cÅ©ng rất thoải mái dễ chịu, giống loại ghế sô pha cho hai người. Sau khi ngồi xuống, Nam Vận thuận thế dá»±a vào trong lòng Lâm Du Dã.Trình độ cá»§a Nam Khải Thăng có cao tới đâu cÅ©ng không sánh nổi với màn tranh luận hoàn hảo cá»§a Lục Dung Tinh, thật sá»± là dồn ông ta vào đường cùng. Bây giờ ông ta hối hận tới phát điên, ban đầu không nên mời Lục Dung Tinh đến, nếu như chỉ mời Quý Bách đến thì bây giờ mọi chuyện cÅ©ng đã xong lâu rồi! Về đến nhà, Lâm Du Dã đi thay quần áo trước, sau đó đi vào bếp. “Cậu không thá»­ thì làm sao biết có được hay không? Đối phó với con gái thì tôi vẫn có kinh nghiệm hÆ¡n cậu đấy, chỉ cần cậu làm theo kịch bản cá»§a tôi, muốn thua cÅ©ng khó!” Từ Lâm Ngôn dá»±a vào lý lẽ biện luận: “Đối thá»§ lớn nhất cá»§a cậu không phải Quý Mạch Thần, mà là lời nói dối cá»§a cậu, tôi có thể giúp cậu che giấu hoàn hảo lời nói dối này, từ khi sinh ra đến giờ, không có lời nói dối nào làm khó Từ Lâm Ngôn tôi!” Từ Lâm Ngôn: “Đương nhiên là tôi có cách, chỉ cần cậu tin tưởng tôi, tôi có thể viết cho cậu một kịch bản cầu hôn hoàn hảo, tuyệt đối để cậu thắng Quý Mạch Thần. Đây gọi là kế hoạch cầu hôn.”Nhưng mà hối hận cÅ©ng không kịp nữa rồi, trên đời này cÅ©ng không bán thuốc hối hận. Nam Vận thật sá»± không muốn ông để ông ấy đưa đi nhưng lại không có gì có thể lay chuyển được ông, chỉ đành để ông chở mình đến trường. (*) Không nhìn những chuyện khiếm nhã, bất lịch sá»±.Ngoài chuyện lần này, trong ấn tượng cá»§a cô, còn một chuyện khác kích thích nhất là trong kỳ nghỉ hè sau năm nhất đại học, anh đã chở cô đến Vân Nam chÆ¡i.Nam Khải Thăng thở dài một hÆ¡i, bất đắc dÄ© nói: “Vậy Lục tổng ngài nói xem,  tôi phải làm gì đây? Tôi chỉ có một đứa con gái này, cÅ©ng không thể một lúc gả cho hai nhà hai người.” * Đã lâu không đi hẹn hò, cô có chút kích động nên lên xe đã hỏi: “Chúng ta đi đâu? Đi xem phim gì?”Lục Dung Tinh vô cùng điềm tÄ©nh: “Ông gấp cái gì thế, tiểu Vận không phải còn nhỏ sao, còn chưa tới hai mươi đúng không?” Lâm Du Dã lại cười, trên mặt lộ ra vẻ cưng chiều, thầm nói: “Đồ ngốc, anh chính là Lục Dã.” Ngoại trừ Nam Khải Thăng thì trên thế giới này chắc chẳng có mấy người có thể diễn tả ba chữ ‘vô liêm sĩ’ một cách hoàn mỹ như vậy. “Cậu không thá»­ thì làm sao biết có được hay không? Đối phó với con gái thì tôi vẫn có kinh nghiệm hÆ¡n cậu đấy, chỉ cần cậu làm theo kịch bản cá»§a tôi, muốn thua cÅ©ng khó!” Từ Lâm Ngôn dá»±a vào lý lẽ biện luận: “Đối thá»§ lớn nhất cá»§a cậu không phải Quý Mạch Thần, mà là lời nói dối cá»§a cậu, tôi có thể giúp cậu che giấu hoàn hảo lời nói dối này, từ khi sinh ra đến giờ, không có lời nói dối nào làm khó Từ Lâm Ngôn tôi!”“Em quyết định là được.” Anh dịu dàng nói: “Em muốn làm gì thì anh đều làm cùng em.”Trước đây ông ấy là kẻ vô Æ¡n bạc nghÄ©a với vợ lớn, bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn không hề thay đổi.Nam Khải Thăng: “Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn.” Không một chút liên quan? Vì để lấy lại quyền chá»§ động, ông ta lại bắt đầu mượn hÆ¡i Quý Bách: “Quý tổng cÅ©ng là người có con gái, ông hẳn cÅ©ng hiểu được tâm ý cá»§a tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cÆ¡m, hạnh phúc an khang!”Lục Dung Tinh nhớ lời căn dặn cá»§a con trai tối hôm qua, không chút để ý hỏi: “Sinh nhật hai mươi cÅ©ng không thể chuẩn bị qua loa, đã dá»± tính tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu chưa?” Nhưng sinh nhật hai mươi tuổi cá»§a cô là cÆ¡ hội tốt nhất để anh cầu hôn và nói thật, anh không thể bỏ lỡ. Lâm Du Dã hÆ¡i nhướng mày: “Anh làm gì mà thành lưu manh?”(‘đạo tử’ này không phải đường chết đâu)Nam Khải Thăng chưa hề có ý định làm tiệc sinh nhật cho Nam Vận, cÅ©ng chưa từng làm tiệc sinh nhật cho cô, ông ta thậm chí chưa từng tổ chức cho cô một bữa sinh nhật nào cho nên vấn đề này cá»§a Lục Dung Tinh không khác gì làm khó ông ta. Lục Dung Tinh lần nữa phản kích: “Tôi không có con gái nhưng cÅ©ng có thể hiểu được tâm ý cá»§a ông, chỉ là chuyện này chẳng liên quan gì đến việc có hay không có con gái, chuyện chung thân đại sá»± cá»§a bọn nhỏ, ý kiến cá»§a cha mẹ quả thật rất quan trọng. Nhưng người làm cha mẹ cÅ©ng nên tôn trọng ý kiến cá»§a con cái. Dã Tá»­ nhà tôi với Mạch Thần nhà họ đều thích Tiểu Vận Vận, nhưng lỡ như Tiểu Vận Vận đều không thích ai thì làm sao? Không lẽ ép buộc nó kết hôn sao?” Quý Bách cảm thấy những lời này cá»§a Lục Dung Tinh… rất kỳ quái, nói cứ như việc tổ chức tiệc sinh nhật cho cô con gái nhà họ Nam chính là bổn phận cá»§a mình, người ngoài không được nhúng tay vào. Nam Vận đỏ mặt: “Lưu manh!” “Vâng.” Tâm trạng cá»§a Nam Vận không tệ: “Dã Tá»­, chúng ta ăn cÆ¡m xong thì đi đi, chiều nay em muốn đi xem phim, anh cÅ©ng lâu rồi không dẫn em đi xem phim.”Sau mấy giây sá»­ng sốt, Nam Khải Thăng lắp bắp trả lời: “Ồ đúng, tiệc sinh nhật à, còn, còn chưa xác định sẽ tổ chức ở đâu, trước đây đều là làm đơn giản tại nhà, với lại người nhà cÅ©ng không thích quá phô trương.” Ngoài chuyện lần này, trong ấn tượng cá»§a cô, còn một chuyện khác kích thích nhất là trong kỳ nghỉ hè sau năm nhất đại học, anh đã chở cô đến Vân Nam chÆ¡i. Từ trước đến giờ anh luôn đáp ứng mọi yêu cầu cá»§a cô gái nhỏ, thế là anh liền dẫn cô về nhà.Lâm Du Dã xám xịt mặt mày, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Nam Khải Thăng, chỉ hận không thể trá»±c tiếp cho ông ta một quyền. “Em đang nhìn cái gì vậy?” Giọng Dã Tá»­ có chút khàn khàn, giọng nói mê người lại mang theo vài phần trêu đùa. “…”Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy? Lục Dung Tinh nghÄ© thầm: “Tôi làm tiệc rượu sinh nhật cho con dâu, ông mò theo tham gia náo nhiệt làm gì? Góp cÅ©ng mất công thôi, chỉ tổ phí tiền.” Từ Lâm Ngôn: “Vậy thì tôi sẽ giúp cậu theo đuổi lại cô gái cá»§a cậu.”Quý Bách gật đầu phụ họa: “Lục tổng nói đúng.”Lục Dung Tinh từ tốn nói: “Vậy thì năm nay làm hoành tráng một lần đi! Mọi chi phí sẽ do tôi bỏ ra và tôi sẽ cung cấp địa điểm, ông thấy sao về khách sạn Khải Hoàn? Đến lúc đó tôi cÅ©ng sẽ mời thêm vào ngôi sao đến góp vui.” Lâm Du Dã biết ông già nhà mình muốn lười biếng bớt việc, nên mặt không đổi sắc trả lời: “Dạ.” Không hổ là Lục Dã. Lúc biết được tin tức ấy, cô quả thật là kinh ngạc đến không ngậm được miệng.Lục Dung Tinh lần nữa phản kích: “Tôi không có con gái nhưng cÅ©ng có thể hiểu được tâm ý cá»§a ông, chỉ là chuyện này chẳng liên quan gì đến việc có hay không có con gái, chuyện chung thân đại sá»± cá»§a bọn nhỏ, ý kiến cá»§a cha mẹ quả thật rất quan trọng. Nhưng người làm cha mẹ cÅ©ng nên tôn trọng ý kiến cá»§a con cái. Dã Tá»­ nhà tôi với Mạch Thần nhà họ đều thích Tiểu Vận Vận, nhưng lỡ như Tiểu Vận Vận đều không thích ai thì làm sao? Không lẽ ép buộc nó kết hôn sao?”Khách sạn Khải Hoàn chính là khách sạn xa hoa nhất thành phố Tây Phụ, thuộc sản nghiệp tập đoàn Lục thị. Từ Lâm Ngôn: “Đương nhiên là tôi có cách, chỉ cần cậu tin tưởng tôi, tôi có thể viết cho cậu một kịch bản cầu hôn hoàn hảo, tuyệt đối để cậu thắng Quý Mạch Thần. Đây gọi là kế hoạch cầu hôn.” Quý Bách nghe lời này là biết bây giờ cần phải tạo đà cho con trai cá»§a mình, không cam lòng yếu thế tiếp lời: “Mạch Thần nhà chúng tôi cÅ©ng vậy, cÅ©ng không biết bắt đầu từ bao giờ mà tình cảm đã sâu đậm.”Quý Bách cÅ©ng không quên bây giờ ông và Lục Dung Tinh đang là quan hệ cạnh tranh, ông cÅ©ng không thể chậm lại phía sau được, thế là lập tức nói: “Sao lại có thể không chút xấu hổ để ông bao toàn bộ được? Nếu ông cung cấp địa điểm vậy thì tôi bỏ ra chi phí!” Không nên cùng lúc mời Quý Bách và Lục Dung Tinh đến, hai con người này, người sau còn cáo già hÆ¡n người trước, nhất là Lục Dung Tinh. Vé là Dã Tá»­ mua, cô đến rạp chiếu phim mới phát hiện ra là phòng tình nhân. Khi đó cô mới mười lăm tuổi, cá»±c kỳ ngại nên từ lúc vào phòng gương mặt đã bắt đầu nóng lên.Lục Dung Tinh nghÄ© thầm: “Tôi làm tiệc rượu sinh nhật cho con dâu, ông mò theo tham gia náo nhiệt làm gì? Góp cÅ©ng mất công thôi, chỉ tổ phí tiền.” Cô gái nhỏ bắt đầu có chút cảnh giác. Lâm Du Dã: “Tôi cần đầu cá»§a cậu làm gì.” Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ sau lần đầu đi xem phim sau khi hai người xác lập mối quan hệ. Ngày đó cÅ©ng là thứ bảy, bọn họ cÅ©ng đến vào buổi chiều, chỉ khác là ngày đó người đến rạp chiếu phim vô cùng nhiều, may mà họ đã đặt vé online từ trước.Cô giống như một đứa trẻ bị cô giáo bắt lỗi sau khi phạm lỗi, cô lập tức ngồi ngay ngắn lại, kiên quyết nói: “Em không nhìn thấy gì cả.”Ông không phải kiểu người thích chiếm cá»§a bở, lại đáp: “Ông chớ có tranh giành với tôi, chi phí và địa điểm tôi đều bỏ ra, đến lúc đó ông mời thêm người đến là được, chúng ta tranh thá»§ làm bữa tiệc rượu sinh nhật này thật hoành tráng!” Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn. Nam Vận liếc anh một cái: “Đắc ý!”Quý Bách cảm thấy những lời này cá»§a Lục Dung Tinh… rất kỳ quái, nói cứ như việc tổ chức tiệc sinh nhật cho cô con gái nhà họ Nam chính là bổn phận cá»§a mình, người ngoài không được nhúng tay vào. Nam Khải Thăng chính là muốn thấy cảnh ‘nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi’, ông ta không hề cảm thấy có chút thẹn hay xấu hổ nào, ngược lại còn cảm thấy cá»±c kỳ đắc ý. Chờ thấy hai người trước mặt đoán được ra tình hình mới bắt đầu thong thả nói: “Hôm nay tôi muốn mời hai vị đến nhà chính là muốn thương lượng đến hôn sá»± cá»§a con gái. Con trai nhà hai vị đều là rồng phượng trong loài người, con gái tôi có thể có được sá»± yêu quý cá»§a con trai cá»§a hai ông chính là phúc phận mà nó tu được kiếp trước, thế nhưng con bé chỉ có một, không thể cùng lúc chấp nhận tình yêu cá»§a hai người, hÆ¡n nữa việc cưới gả là chuyện chung thân đại sá»± không thể qua loa, nên nhất định phải gả cho người chồng như ý có thể chăm lo cho nó suốt đời mới được.” Nhưng sinh nhật hai mươi tuổi cá»§a cô là cÆ¡ hội tốt nhất để anh cầu hôn và nói thật, anh không thể bỏ lỡ. Nam Vận thật sá»± không muốn ông để ông ấy đưa đi nhưng lại không có gì có thể lay chuyển được ông, chỉ đành để ông chở mình đến trường.Lục Dung Tinh lần nữa phản kích: “Tôi không có con gái nhưng cÅ©ng có thể hiểu được tâm ý cá»§a ông, chỉ là chuyện này chẳng liên quan gì đến việc có hay không có con gái, chuyện chung thân đại sá»± cá»§a bọn nhỏ, ý kiến cá»§a cha mẹ quả thật rất quan trọng. Nhưng người làm cha mẹ cÅ©ng nên tôn trọng ý kiến cá»§a con cái. Dã Tá»­ nhà tôi với Mạch Thần nhà họ đều thích Tiểu Vận Vận, nhưng lỡ như Tiểu Vận Vận đều không thích ai thì làm sao? Không lẽ ép buộc nó kết hôn sao?”Nhưng ông ta cÅ©ng không giành với Lục Dung Tinh nữa, bởi vì ông ta chắc chắn không nói lại tay biện hộ đỉnh nhất ở đây: “Được, đến lúc đó tôi sẽ mời thêm vào người có tiếng tăm đến, nhất định sẽ làm cho bữa tiệc sinh nhật này thật hoành tráng.” Quý Bách khách sáo trả lời: “Cậu nhà chắc chắn là nhân vật tài giỏi cốt cách cao quý.” Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ sau lần đầu đi xem phim sau khi hai người xác lập mối quan hệ. Ngày đó cÅ©ng là thứ bảy, bọn họ cÅ©ng đến vào buổi chiều, chỉ khác là ngày đó người đến rạp chiếu phim vô cùng nhiều, may mà họ đã đặt vé online từ trước. Mặc dù trong lòng không ngừng niệm “Phi lễ chớ nhìn*, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn” ép buộc bản thân phải dán mắt vào màn hình lớn, nhưng không nhịn được mà liếc trộm cặp đôi đang hôn nhau kia.Nam Khải Thăng cÅ©ng không hiểu vì sao đề tài ngày hôm nay từ đám hỏi biến thành tiệc sinh nhật, lúc đầu ông ta lên kế hoạch là để nhìn xem hai nhà Quý Lục vì chuyện cưới hỏi con gái ông mà nổi lên tranh chấp, ông ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cá»§a ông đã bị làm rối loạn hoàn toàn, hôm nay chuyện này có lẽ không thành được rồi. Nam Vận sá»­ng sốt, hai má nóng như lá»­a đốt, cô chưa kịp phản ứng lại thì anh đã nhẹ nhàng nắm cằm cô, xoay mặt cô lại, cắn một cái lên môi cô. Ghế dài rất rộng rãi, cÅ©ng rất thoải mái dễ chịu, giống loại ghế sô pha cho hai người. Sau khi ngồi xuống, Nam Vận thuận thế dá»±a vào trong lòng Lâm Du Dã. Đây coi như là liều mình bồi quân tá»­ rồi.Không nên cùng lúc mời Quý Bách và Lục Dung Tinh đến, hai con người này, người sau còn cáo già hÆ¡n người trước, nhất là Lục Dung Tinh. Sau đó Lâm Du Dã dẫn cô gái nhỏ đi Bách Nhạc Thành. Nam Vận khá thích xem phim cho nên bọn họ đi rạp chiếu phim trên tầng cao nhấtXem như ông ta đã tá»± mang đá đập chân mình rồi. Từ Lâm Ngôn: “Bây giờ khắp nÆ¡i đều đồn là cậu và Quý Mạch Thần bởi vì cô con gái nhà họ Nam mà tranh chấp là thật sao?” Những lời này nói ra, đúng là đạo đức giả tiêu chuẩn. Nam Vận đỏ mặt: “Lưu manh!”Nam Khải Thăng bất đắc dÄ© ảo não, nhưng bây giờ cÅ©ng chỉ có thể thuận theo hai người bọn họ mà tiếp lời: “Nếu hai vị đã bàn bạc xong thì nhà họ Nam tôi cÅ©ng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh.” Lúc biết được tin tức ấy, cô quả thật là kinh ngạc đến không ngậm được miệng. Lục Dung Tinh giả vờ bối rối: “Ôi chao, thật không nhìn ra con trai nhà ông cÅ©ng có tình cảm sâu đậm như vậy với cô út nhà họ Nam đấy.” Lục Dung Tinh nhận chén trà, ung dung nhấp một ngụm: “Chàng trai, pha trà xong thì ở lại, cứ đứng bên cạnh châm trà cho tôi đi.” Ông muốn cho anh tận mắt quan sát cảnh tượng này, để khi trở về đỡ phải phiền phức kể lại một lần nữa cho anh.Nam Vận nói: “Em bất ngờ lời anh nói ấy, hôm qua anh nói sẽ không thành, ngày hôm nay quả nhiên là không thành, anh nói muốn tổ chức tiệc rượu sinh nhật, hôm nay quả nhiên liền có tiệc rượu sinh nhật, miệng cá»§a anh thiêng thật đấy.”… Ý nghÄ©a cá»§a câu này chính là: Nam Vận nghÄ© gì không quan trọng, người làm cha như tôi đây mới là người quyết định. Từ Lâm Ngôn: “Bây giờ khắp nÆ¡i đều đồn là cậu và Quý Mạch Thần bởi vì cô con gái nhà họ Nam mà tranh chấp là thật sao?”Quý Bách khách sáo trả lời: “Cậu nhà chắc chắn là nhân vật tài giỏi cốt cách cao quý.”Ông ấy không hề có cảm tình, chỉ có lợi ích. Ông ấy cần ai thì mới đối tốt với người đó, không cần sẽ bỏ rÆ¡i như giày rách.Quý Bách và Lục Dung Tinh cÅ©ng không có ở lại nhà họ Nam ăn cÆ¡m trưa. Sau khi Lâm Du Dã tiễn ba mình đi, liền đi tìm Nam Vận kể hết tất cả chuyện này cho cô biết, tiện thể gọi cô xuống ăn cÆ¡m trưa. Từ Lâm Ngôn: “Tôi sẽ vặn đầu tôi cho cậu!” Lâm Du Dã hoàn toàn không ngờ ba mình còn có thể nói ‘tiếng người’, có cảm giác như chính mắt mình thấy lãng tá»­ quay đầu vậy, thế là anh cung kính đưa chén trà đầu tiên cho ba anh, hy vọng ông có thể tiếp tục duy trì.Mắt không thấy tâm không phiền.Nam Vận cÅ©ng không ngờ ba cô với Quý Bách và Lục Dung Tinh, ba người bọn họ khí thế ngất trời thảo luận đến bữa trưa, kết quả cuối cùng lại là làm tiệc sinh nhật thịnh soạn cho cô. Lâm Du Dã cÅ©ng không đùa cô nữa, nhẹ giọng thúc giục: “Nhanh lên, xuống lầu ăn thôi.” Nam Khải Thăng cÅ©ng không hiểu vì sao đề tài ngày hôm nay từ đám hỏi biến thành tiệc sinh nhật, lúc đầu ông ta lên kế hoạch là để nhìn xem hai nhà Quý Lục vì chuyện cưới hỏi con gái ông mà nổi lên tranh chấp, ông ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cá»§a ông đã bị làm rối loạn hoàn toàn, hôm nay chuyện này có lẽ không thành được rồi. Đây là bắt đầu muốn tính toán nợ nần sao? Lúc biết được tin tức ấy, cô quả thật là kinh ngạc đến không ngậm được miệng. Lúc hết phim đã gần 5 giờ. Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Lâm Du Dã còn hỏi cô gái nhỏ muốn ăn gì, nhưng câu trả lời cá»§a cô là: “Em muốn ăn đồ anh nấu”. Sau một lúc im lặng, anh nói: “Anh sẽ cố gắng hết sức để nhìn em ăn.”Lâm Du Dã bị biểu cảm cá»§a cô gái nhỏ chọc cười, véo nhẹ má cá»§a cô, cười hỏi: “Vui không?” Bộ phim không có gì quá thú vị, Nam Vận không được tập trung cho lắm, lúc này cô lại càng mất tập trung hÆ¡n. Nam Vận thật thà nói: “Em khá bất ngờ.” Quý Bách cá»±c kỳ bất lá»±c, không thể không nói rõ ràng: “Mạch Thần nhà chúng tôi cảm mến Nam Vận đã lâu.” Cho dù ông ta có phản ứng chậm đi nữa cÅ©ng có thể nhìn ra hôm nay Nam Khải Thăng đã vạch sẵn một con đường Quý Bách nghe lời này là biết bây giờ cần phải tạo đà cho con trai cá»§a mình, không cam lòng yếu thế tiếp lời: “Mạch Thần nhà chúng tôi cÅ©ng vậy, cÅ©ng không biết bắt đầu từ bao giờ mà tình cảm đã sâu đậm.”Lâm Du Dã: “Có gì đâu mà bất ngờ, sinh nhật thì nên tổ chức thật ra trò.” Trông đúng kiểu một người đàn ông trung niên nổi loạn. Quý Bách và Lục Dung Tinh cÅ©ng không có ở lại nhà họ Nam ăn cÆ¡m trưa. Sau khi Lâm Du Dã tiễn ba mình đi, liền đi tìm Nam Vận kể hết tất cả chuyện này cho cô biết, tiện thể gọi cô xuống ăn cÆ¡m trưa.Nam Vận nói: “Em bất ngờ lời anh nói ấy, hôm qua anh nói sẽ không thành, ngày hôm nay quả nhiên là không thành, anh nói muốn tổ chức tiệc rượu sinh nhật, hôm nay quả nhiên liền có tiệc rượu sinh nhật, miệng cá»§a anh thiêng thật đấy.” Những lời này nói ra, đúng là đạo đức giả tiêu chuẩn. Lâm Du Dã: “Nếu như cậu không làm được thì sao?”Trên đường đi du lịch bằng ô tô, một buổi tối nào đó, hai người đã làm ‘chuyện ấy’ trong xe.Lâm Du Dã buồn cười, nghiêm túc nói: “Chồng em trước nay luôn liệu sá»± như thần.” Từ Lâm Ngôn: “Cậu biết ba câu với ba cá»§a Quý Mạch Thần bây giờ đang tranh chấp điên cuồng như thế nào không? Điên cuồng mời người đến dá»± tiệc sinh nhật để tăng thể diện cô vợ nhỏ cá»§a cậu đấy, chỉ hận không thể mời hết ông to bà lớn trong giới này thôi. “ Vì để lấy lại quyền chá»§ động, ông ta lại bắt đầu mượn hÆ¡i Quý Bách: “Quý tổng cÅ©ng là người có con gái, ông hẳn cÅ©ng hiểu được tâm ý cá»§a tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cÆ¡m, hạnh phúc an khang!” Lục Dung Tinh giả vờ bối rối: “Ôi chao, thật không nhìn ra con trai nhà ông cÅ©ng có tình cảm sâu đậm như vậy với cô út nhà họ Nam đấy.”Quảng cáo được chiếu trên màn hình lớn vài phút trước khi bộ phim bắt đầu.Nam Vận liếc anh một cái: “Đắc ý!” Nam Vận không muốn xem lắm, nhưng Lâm Du Dã đã mua hai vé xem phim cho bộ phim này, lại còn là ghế hàng cuối cùng, không có nguyên nhân khác, chỉ đơn giản vì bộ phim này là phòng chiếu cho cặp đôi. Đây là bắt đầu muốn tính toán nợ nần sao?Lâm Du Dã cÅ©ng không đùa cô nữa, nhẹ giọng thúc giục: “Nhanh lên, xuống lầu ăn thôi.” Vừa vào phòng khách, anh đã thấy ba anh đang ngồi bắt chân rung đùi trên ghế sô pha, tá»± nhiên thoải mái như ở nhà. Đã lâu không đi hẹn hò, cô có chút kích động nên lên xe đã hỏi: “Chúng ta đi đâu? Đi xem phim gì?” Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng.“Vâng.” Tâm trạng cá»§a Nam Vận không tệ: “Dã Tá»­, chúng ta ăn cÆ¡m xong thì đi đi, chiều nay em muốn đi xem phim, anh cÅ©ng lâu rồi không dẫn em đi xem phim.” Nhị thiếu gia nhà họ Từ không phải là mua không nổi Aston Martin, mà là có tiền cÅ©ng mua không được, chiếc Aston Martin cá»§a Lục Dã là bản giới hạn toàn cầu, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, anh ta thèm nhỏ dãi đã lâu. Quý Bách sá»­ng sốt nghÄ© thầm ‘Gì nữa đây?’, nhưng lại không thể không trả lời: “Đẹp trai, thiếu niên nhanh nhẹn.”Lâm Du Dã thường xuyên tăng ca, cÅ©ng lâu rồi không có dẫn cô gái nhỏ đi hẹn hò, anh không chút do dá»± đồng ý ngay: “Được.” Ở bên ngoài phòng chiếu, anh gọi lại cho Từ Lâm Ngôn: “Chuyện gì?” Giống như bây giờ vậy.Anh khẽ thở dài, đặt khay lên bàn trà, cầm bình trà gốm lên lần lượt rót vào ba chén trà.Lúc ăn cÆ¡m, hai mẹ con Nguyễn Lệ Oánh và Nam Thù vẫn không xuất hiện, Nam Khải Thăng cÅ©ng không định đi gọi hai người bọn họ xuống ăn cÆ¡m, Nam Vận không khỏi ngạc nhiên, nhưng như thế cÅ©ng vui. Vé là Dã Tá»­ mua, cô đến rạp chiếu phim mới phát hiện ra là phòng tình nhân. Khi đó cô mới mười lăm tuổi, cá»±c kỳ ngại nên từ lúc vào phòng gương mặt đã bắt đầu nóng lên. Hôm nay mặc dù thứ bảy, nhưng có thể là bởi vì sắp tới không có phim nào hay cho nên người ở rạp chiếu phim cÅ©ng không nhiều lắm. Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy?Mắt không thấy tâm không phiền. Lâm Du Dã cười khẽ: “Em có muốn thá»­ không?” Lúc ăn cÆ¡m, ba cô không ngừng gắp thức ăn cho cô, dáng vẻ ân cần hỏi han đúng tiêu chuẩn ba ruột. Nam Khải Thăng nhận ra quyền chá»§ động trong tay mình giờ bỗng trở thành bị động — ông ta đang bị Lục Dung Tinh dắt mÅ©i. Cứ thế nữa thì kế hoạch hôm nay loạn hết mất, thế là ông ta vội nói: “Lục tổng cứ yên tâm, A Vận trước nay đều nghe lời cá»§a tôi. HÆ¡n nữa, chuyện hôn nhân đại sá»± trước giờ vẫn là do cha mẹ làm chá»§, hôn nhân mà không được sá»± đồng ý cá»§a cha mẹ thì đều không tốt đẹp được.” Nam Vận quá rõ ý đồ cá»§a người này, lúc đi vào phòng cô nhỏ giọng nói câu: “Lưu manh.”Bây giờ Nam Vận đã biết tại sao ba cô muốn lấy lòng cô, cô không những không bình tÄ©nh mà còn hận người đàn ông này hÆ¡n. Lâm Du Dã: “Nói.” Nam Khải Thăng bất đắc dÄ© ảo não, nhưng bây giờ cÅ©ng chỉ có thể thuận theo hai người bọn họ mà tiếp lời: “Nếu hai vị đã bàn bạc xong thì nhà họ Nam tôi cÅ©ng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh.” Lâm Du Dã thường xuyên tăng ca, cÅ©ng lâu rồi không có dẫn cô gái nhỏ đi hẹn hò, anh không chút do dá»± đồng ý ngay: “Được.”Ông ấy không hề có cảm tình, chỉ có lợi ích. Ông ấy cần ai thì mới đối tốt với người đó, không cần sẽ bỏ rÆ¡i như giày rách. “…” Nhưng đối với Nguyễn Lệ Oánh thì hẳn là có vài phần thật lòng, dù sao ông ta cÅ©ng chẳng lấy được lợi gì từ Nguyễn Lệ Oánh, cÅ©ng coi như yêu bà ta mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì suốt bấy nhiêu năm, nhưng đấy không gặp phải những chuyện liên quan đến lợi ích, một ngày nào đó xảy ra chuyện liên quan đến lợi ích thì ông ấy cÅ©ng sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới Nguyễn Lệ Oánh như thường thôi. Trong lòng Quý Bách không khỏi hô một tiếng ‘Nói hay’. Tuy là ông vô cùng bất lá»±c với Lục Dung Tinh, nhưng cÅ©ng không thể không thừa nhận, ông có chút bội phục ông ta — Người như Lục Dung Tinh này vốn cứng rắn, sẽ không khuất phục nhượng bộ, càng tuyệt đối sẽ không mặc người chém giết, mười mấy năm trước có thể Đông SÆ¡n tái khởi cÅ©ng không phải dạng vừa. Lục Dung Tinh nhớ lời căn dặn cá»§a con trai tối hôm qua, không chút để ý hỏi: “Sinh nhật hai mươi cÅ©ng không thể chuẩn bị qua loa, đã dá»± tính tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu chưa?”Nam Vận mừng rỡ không thôi.Không một chút liên quan?Giống như bây giờ vậy. Nhưng mà hối hận cÅ©ng không kịp nữa rồi, trên đời này cÅ©ng không bán thuốc hối hận. Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghÄ©: “Tên họ Lục nhà ngươi cÅ©ng không chút khách sáo, thật sá»± coi nÆ¡i này là nhà mình à?”, nhưng ông ta cÅ©ng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm. Nhị thiếu gia nhà họ Từ không phải là mua không nổi Aston Martin, mà là có tiền cÅ©ng mua không được, chiếc Aston Martin cá»§a Lục Dã là bản giới hạn toàn cầu, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, anh ta thèm nhỏ dãi đã lâu.Ngoài chuyện lần này, trong ấn tượng cá»§a cô, còn một chuyện khác kích thích nhất là trong kỳ nghỉ hè sau năm nhất đại học, anh đã chở cô đến Vân Nam chÆ¡i.Trước đây ông ấy là kẻ vô Æ¡n bạc nghÄ©a với vợ lớn, bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn không hề thay đổi. (*) Gà xào cung bảo: Nguyên liệu gồm ức gà, lạc, ớt, và các loại gia vị khác. Từ Lâm Ngôn: “Sau khi chuyện thành công, đưa chiếc Aston Martin kia cho tôi mượn một tháng.”Dù cho thái độ ba cô đối với cô có tốt hÆ¡n nữa nhưng Nam Vận vẫn không muốn ở trong nhà này thêm một giây phút nào, cÆ¡m nước xong liền lấy cớ thầy  hướng dẫn có chuyện tìm mình rồi đi mất. Vẻ mặt Lâm Du Dã dịu dàng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một hồi, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên gương mặt cá»§a cô, nụ hôn tiếp đó thì ngăn lại môi cô. Nhị thiếu gia nhà họ Từ không phải là mua không nổi Aston Martin, mà là có tiền cÅ©ng mua không được, chiếc Aston Martin cá»§a Lục Dã là bản giới hạn toàn cầu, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, anh ta thèm nhỏ dãi đã lâu.Ban đầu cô định đi cùng Dã Tá»­, nhưng ba cô muốn đích thân chở cô đến trường để thể hiện sá»± quan tâm tỉ mỉ cá»§a ông dành cho cô. Trong lòng Quý Bách không khỏi hô một tiếng ‘Nói hay’. Tuy là ông vô cùng bất lá»±c với Lục Dung Tinh, nhưng cÅ©ng không thể không thừa nhận, ông có chút bội phục ông ta — Người như Lục Dung Tinh này vốn cứng rắn, sẽ không khuất phục nhượng bộ, càng tuyệt đối sẽ không mặc người chém giết, mười mấy năm trước có thể Đông SÆ¡n tái khởi cÅ©ng không phải dạng vừa.Hôm nay mặc dù thứ bảy, nhưng có thể là bởi vì sắp tới không có phim nào hay cho nên người ở rạp chiếu phim cÅ©ng không nhiều lắm.Nam Vận thật sá»± không muốn ông để ông ấy đưa đi nhưng lại không có gì có thể lay chuyển được ông, chỉ đành để ông chở mình đến trường. Vành mắt Nam Vận đỏ lên vì tức, ấm ức nhìn anh chằm chằm: “Đồ khốn!” Mắng xong cô bỏ đi, thề rằng đêm nay sẽ không bao giờ để anh bước vào phòng ngá»§. Xem như ông ta đã tá»± mang đá đập chân mình rồi. Vấn đề nữ minh tinh còn chưa làm sáng rõ, Lâm Du Dã ngã một lần đã khôn hÆ¡n một chút: “Tôi không tin cậu.”Mắt không thấy tâm không phiền.Nam Khải Thăng chở cô đến cổng Đông cá»§a trường. Sau khi Nam Vận xuống xe, ông ấy cÅ©ng không đi ngay, dường như muốn tận mắt nhìn cô vào trường nên cô không còn cách nào khác, đành giả vờ đi về phía trường. Trình độ cá»§a Nam Khải Thăng có cao tới đâu cÅ©ng không sánh nổi với màn tranh luận hoàn hảo cá»§a Lục Dung Tinh, thật sá»± là dồn ông ta vào đường cùng. Bây giờ ông ta hối hận tới phát điên, ban đầu không nên mời Lục Dung Tinh đến, nếu như chỉ mời Quý Bách đến thì bây giờ mọi chuyện cÅ©ng đã xong lâu rồi!Đi được khoảng một, hai trăm mét, cô nhìn lại và chắc chắn rằng ba mình đã rời khỏi rồi mới dứt khoát quay lại, trở lại đường cÅ©. Đợi trước cổng trường hai, ba phút, cô nhìn thấy xe cá»§a Dã Tá»­ đang chạy trên đường lớn thì lập tức nhảy nhảy lên vẫy vẫy tay với xe cá»§a anh. Quý Bách nổi lá»­a trong lòng nhưng lại không thể không duy trì quan hệ hòa thuận giả tạo, nhã nhặn lịch sá»± trả lời: “Đương nhiên rồi, chẳng có câu nói ‘Năm sợ chọn sai nghề, nữ sợ lấy lầm chồng’ đấy sao, tôi cÅ©ng có con gái nên có thể hiểu được tâm tình cá»§a ông.”Lục Dung Tinh nghÄ© thầm: “Tôi làm tiệc rượu sinh nhật cho con dâu, ông mò theo tham gia náo nhiệt làm gì? Góp cÅ©ng mất công thôi, chỉ tổ phí tiền.”Đợi trước cổng trường hai, ba phút, cô nhìn thấy xe cá»§a Dã Tá»­ đang chạy trên đường lớn thì lập tức nhảy nhảy lên vẫy vẫy tay với xe cá»§a anh. Từ Lâm Ngôn phân tích nói: “Anh trai à, đây là một nước đi nguy hiểm, nếu thắng thì sẽ thắng đậm, có thể một mÅ©i tên trúng hai đích, giẫm bẹp Quý Mạch Thần, triệt để nghiền ép cậu ta, nhưng nếu cậu thất bại thì sẽ là trong một đêm trở lại ngày chưa giải phóng đấy, lại còn mất cả chì lẫn chài trước mặt Quý Mạch Thần. Cho nên ngươi bây giờ cậu phải chắc chắn cô dâu nhỏ cá»§a cậu tuyệt đối sẽ không vì chuyện cậu lừa cô ấy nhiều năm như vậy mà cá»± tuyệt lời cầu hôn cá»§a cậu.” Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cÅ©ng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường.Nam Vận cÅ©ng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đứng ở một bên nhìn anh.Ngay khi chiếc xe vừa dừng lại trước mặt, Nam Vận liền kéo cá»­a xe ngồi vào ghế phó lái, giống như con thỏ nhỏ nhẹ nhàng chui vào. Thật ra Lâm Du Dã… không chắc chắn lắm. Cái gì mà ‘nếu một ngày nào đó anh biến mất’? Lục Dung Tinh cÅ©ng không phải người hiền lành, chuyên trị các loại đạo đức giả, trá»±c tiếp ném mấy chữ vào mặt Nam Khải Thăng: “Nam tổng đây là muốn cùng chúng tôi thương lượng chuyện gì nhỉ? Thương lượng xem sính lễ ai nhiều hÆ¡n thì sẽ gả con gái cho người đó sao?”Nam Khải Thăng bất đắc dÄ© ảo não, nhưng bây giờ cÅ©ng chỉ có thể thuận theo hai người bọn họ mà tiếp lời: “Nếu hai vị đã bàn bạc xong thì nhà họ Nam tôi cÅ©ng chỉ có thể cung kính không bằng tuân mệnh.”Đã lâu không đi hẹn hò, cô có chút kích động nên lên xe đã hỏi: “Chúng ta đi đâu? Đi xem phim gì?” Lâm Du Dã hÆ¡i nhướng mày: “Anh làm gì mà thành lưu manh?” Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cÅ©ng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường. Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng.Cô gái nhỏ hào hứng như một đứa trẻ lâu lắm mới được ra ngoài chÆ¡i. Lâm Du Dã bị chọc cười, nhưng anh cÅ©ng cảm thấy có chút áy náy, thời gian anh thường dành cho cô quả thật ít hÆ¡n trước, sau này anh phải ở bên cô nhiều hÆ¡n mới được.Đi được khoảng một, hai trăm mét, cô nhìn lại và chắc chắn rằng ba mình đã rời khỏi rồi mới dứt khoát quay lại, trở lại đường cÅ©.Lâm Du Dã bị chọc cười, nhưng anh cÅ©ng cảm thấy có chút áy náy, thời gian anh thường dành cho cô quả thật ít hÆ¡n trước, sau này anh phải ở bên cô nhiều hÆ¡n mới được. Lục Dung Tinh vô cùng điềm tÄ©nh: “Ông gấp cái gì thế, tiểu Vận không phải còn nhỏ sao, còn chưa tới hai mươi đúng không?” Lâm Du Dã biết ông già nhà mình muốn lười biếng bớt việc, nên mặt không đổi sắc trả lời: “Dạ.” Vành mắt Nam Vận đỏ lên vì tức, ấm ức nhìn anh chằm chằm: “Đồ khốn!” Mắng xong cô bỏ đi, thề rằng đêm nay sẽ không bao giờ để anh bước vào phòng ngá»§.“Em quyết định là được.” Anh dịu dàng nói: “Em muốn làm gì thì anh đều làm cùng em.” Đột nhiên, tai cá»§a cô nóng lên.Nam Vận cố ý giở trò: “Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cÅ©ng đi ăn với em?” Lâm Du Dã bị biểu cảm cá»§a cô gái nhỏ chọc cười, véo nhẹ má cá»§a cô, cười hỏi: “Vui không?” Lâm Du Dã bị chọc cười, nhưng anh cÅ©ng cảm thấy có chút áy náy, thời gian anh thường dành cho cô quả thật ít hÆ¡n trước, sau này anh phải ở bên cô nhiều hÆ¡n mới được. Lục Dung Tinh vô cùng điềm tÄ©nh: “Ông gấp cái gì thế, tiểu Vận không phải còn nhỏ sao, còn chưa tới hai mươi đúng không?” Mặc dù trong lòng không ngừng niệm “Phi lễ chớ nhìn*, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn” ép buộc bản thân phải dán mắt vào màn hình lớn, nhưng không nhịn được mà liếc trộm cặp đôi đang hôn nhau kia.“…” Cấm kỵ lớn nhất cá»§a Lâm Du Dã chính là sầu riêng, vừa ngá»­i thấy mùi sầu riêng là buồn nôn. Nhưng Nam Vận lại rất thích ăn sầu riêng, cho nên mỗi khi cô ăn sầu riêng trong nhà, anh không xuống lầu đi dạo thì chính là tá»± giam mình ở ban công hít thở. Quý Bách cá»±c kỳ bất lá»±c, không thể không nói rõ ràng: “Mạch Thần nhà chúng tôi cảm mến Nam Vận đã lâu.” Cho dù ông ta có phản ứng chậm đi nữa cÅ©ng có thể nhìn ra hôm nay Nam Khải Thăng đã vạch sẵn một con đườngLâm Du Dã cười khẽ: “Em có muốn thá»­ không?”…Nói tóm lại, tránh như tránh tà. Lâm Du Dã: “Có gì đâu mà bất ngờ, sinh nhật thì nên tổ chức thật ra trò.” Sau một lúc im lặng, anh nói: “Anh sẽ cố gắng hết sức để nhìn em ăn.” Vừa mở đầu đã rất có không khí cá»§a phim kinh dị, nhưng tâm trí cá»§a Nam Vận lại không đặt vào những cảnh phim kia, cô đang chờ đợi Dã Tá»­ hôn cô. Ba anh mới rời khỏi đó chưa được bao lâu vậy mà tin tức đã truyền ra rồi? Vành mắt Nam Vận đỏ lên vì tức, ấm ức nhìn anh chằm chằm: “Đồ khốn!” Mắng xong cô bỏ đi, thề rằng đêm nay sẽ không bao giờ để anh bước vào phòng ngá»§.Lâm Du Dã: “Nói.”Đây coi như là liều mình bồi quân tá»­ rồi. Ngay khi chiếc xe vừa dừng lại trước mặt, Nam Vận liền kéo cá»­a xe ngồi vào ghế phó lái, giống như con thỏ nhỏ nhẹ nhàng chui vào. Nam Vận cÅ©ng không ngờ ba cô với Quý Bách và Lục Dung Tinh, ba người bọn họ khí thế ngất trời thảo luận đến bữa trưa, kết quả cuối cùng lại là làm tiệc sinh nhật thịnh soạn cho cô.Cái người này quả nhiên là bình dấm chua!Nam Vận mừng rỡ không thôi. Sau đó Lâm Du Dã dẫn cô gái nhỏ đi Bách Nhạc Thành. Nam Vận khá thích xem phim cho nên bọn họ đi rạp chiếu phim trên tầng cao nhất Lục Dung Tinh từ tốn nói: “Vậy thì năm nay làm hoành tráng một lần đi! Mọi chi phí sẽ do tôi bỏ ra và tôi sẽ cung cấp địa điểm, ông thấy sao về khách sạn Khải Hoàn? Đến lúc đó tôi cÅ©ng sẽ mời thêm vào ngôi sao đến góp vui.”Sau đó Lâm Du Dã dẫn cô gái nhỏ đi Bách Nhạc Thành. Nam Vận khá thích xem phim cho nên bọn họ đi rạp chiếu phim trên tầng cao nhất (‘đạo tử’ này không phải đường chết đâu) Quý Bách cÅ©ng không quên bây giờ ông và Lục Dung Tinh đang là quan hệ cạnh tranh, ông cÅ©ng không thể chậm lại phía sau được, thế là lập tức nói: “Sao lại có thể không chút xấu hổ để ông bao toàn bộ được? Nếu ông cung cấp địa điểm vậy thì tôi bỏ ra chi phí!” Cái cụm từ “Sản phẩm trong nước” này thì không vấn đề, cụm từ “Phim kinh dị” này cÅ©ng không sao, nhưng khi hai cái từ này được đặt cùng một chỗ có chút éo le.Không một chút liên quan?Nhưng mà dạo này cÅ©ng không còn chiếu phim gì hay, chỉ có một bộ phim kinh dị đề tài mượn xác hoàn hồn tương đối hấp dẫn, nhưng là sản phẩm trong nước. Nam Vận quá rõ ý đồ cá»§a người này, lúc đi vào phòng cô nhỏ giọng nói câu: “Lưu manh.” Cái gì mà ‘nếu một ngày nào đó anh biến mất’?Cái cụm từ “Sản phẩm trong nước” này thì không vấn đề, cụm từ “Phim kinh dị” này cÅ©ng không sao, nhưng khi hai cái từ này được đặt cùng một chỗ có chút éo le. Nam Khải Thăng chưa hề có ý định làm tiệc sinh nhật cho Nam Vận, cÅ©ng chưa từng làm tiệc sinh nhật cho cô, ông ta thậm chí chưa từng tổ chức cho cô một bữa sinh nhật nào cho nên vấn đề này cá»§a Lục Dung Tinh không khác gì làm khó ông ta. Cô gái nhỏ bắt đầu có chút cảnh giác. Nam Vận không muốn xem lắm, nhưng Lâm Du Dã đã mua hai vé xem phim cho bộ phim này, lại còn là ghế hàng cuối cùng, không có nguyên nhân khác, chỉ đơn giản vì bộ phim này là phòng chiếu cho cặp đôi. Lục Dung Tinh cÅ©ng không phải người hiền lành, chuyên trị các loại đạo đức giả, trá»±c tiếp ném mấy chữ vào mặt Nam Khải Thăng: “Nam tổng đây là muốn cùng chúng tôi thương lượng chuyện gì nhỉ? Thương lượng xem sính lễ ai nhiều hÆ¡n thì sẽ gả con gái cho người đó sao?” Nam Khải Thăng chính là muốn thấy cảnh ‘nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi’, ông ta không hề cảm thấy có chút thẹn hay xấu hổ nào, ngược lại còn cảm thấy cá»±c kỳ đắc ý. Chờ thấy hai người trước mặt đoán được ra tình hình mới bắt đầu thong thả nói: “Hôm nay tôi muốn mời hai vị đến nhà chính là muốn thương lượng đến hôn sá»± cá»§a con gái. Con trai nhà hai vị đều là rồng phượng trong loài người, con gái tôi có thể có được sá»± yêu quý cá»§a con trai cá»§a hai ông chính là phúc phận mà nó tu được kiếp trước, thế nhưng con bé chỉ có một, không thể cùng lúc chấp nhận tình yêu cá»§a hai người, hÆ¡n nữa việc cưới gả là chuyện chung thân đại sá»± không thể qua loa, nên nhất định phải gả cho người chồng như ý có thể chăm lo cho nó suốt đời mới được.”Hiển nhiên không phải là vì xem phim. Nam Vận quá rõ ý đồ cá»§a người này, lúc đi vào phòng cô nhỏ giọng nói câu: “Lưu manh.” Lâm Du Dã hÆ¡i nhướng mày: “Anh làm gì mà thành lưu manh?” Từ Lâm Ngôn: “Sau khi chuyện thành công, đưa chiếc Aston Martin kia cho tôi mượn một tháng.” Lâm Du Dã xám xịt mặt mày, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Nam Khải Thăng, chỉ hận không thể trá»±c tiếp cho ông ta một quyền. Mặc dù Quý Bách khinh thường hành vi vô liêm sỉ cá»§a loại người như Nam Khải Thăng, xem con gái như là đồ vật bán đấu giá nhưng chuyện cÅ©ng đã đến nước này, ông ta cÅ©ng chỉ có thể cạnh tranh cùng Lục Dung Tinh. Nếu không sau này chuyện này bị truyền ra ngoài, nói ông bởi vì sợ thế lá»±c nhà họ Lục mà từ bỏ việc hỏi cưới cho con trai, đến lúc đó không chỉ có mất mặt con trai mà ngay cả mặt mÅ©i cá»§a ông cÅ©ng không không biết giấu đi đâu nữa.Nam Vận nhỏ giọng thì thầm: “Anh có phải là lưu manh hay không trong lòng anh tá»± rõ.” Đã lâu không đi hẹn hò, cô có chút kích động nên lên xe đã hỏi: “Chúng ta đi đâu? Đi xem phim gì?” Nam Vận thật thà nói: “Em khá bất ngờ.” Lâm Du Dã kéo cô vào lòng mình: “Nam đấy.”Ông ta dứt khoát đổ trách nhiệm lên hai nhà Quý Lục.Lâm Du Dã kề môi vào tai cô: “Nếu anh là lưu manh thật thì bây giờ đã mang em về nhà rồi.” Nam Vận thật sá»± không muốn ông để ông ấy đưa đi nhưng lại không có gì có thể lay chuyển được ông, chỉ đành để ông chở mình đến trường. Về đến nhà, Lâm Du Dã đi thay quần áo trước, sau đó đi vào bếp.Lâm Du Dã đang thái ức gà – lúc nãy cô gái nhỏ vừa báo tên món ăn, nói tối nay cô muốn ăn Cung bảo kê đinh*.Nam Vận đỏ mặt: “Lưu manh!” Nam Vận cÅ©ng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đứng ở một bên nhìn anh. Lục Dung Tinh: “CÅ©ng tạm được! CÅ©ng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình.” Hôm nay mặc dù thứ bảy, nhưng có thể là bởi vì sắp tới không có phim nào hay cho nên người ở rạp chiếu phim cÅ©ng không nhiều lắm. Lâm Du Dã: “Nếu em không biết thì sao ba anh ta lại tới hỏi cưới em?” Phòng chiếu cặp đôi đặt một hàng bốn ghế dài, hàng cuối cùng trừ bọn họ ra thù không còn ai khác. Mấy hàng phía trước cÅ©ng chỉ có lác đác ba bốn cặp tình nhân. Nam Khải Thăng nhận ra quyền chá»§ động trong tay mình giờ bỗng trở thành bị động — ông ta đang bị Lục Dung Tinh dắt mÅ©i. Cứ thế nữa thì kế hoạch hôm nay loạn hết mất, thế là ông ta vội nói: “Lục tổng cứ yên tâm, A Vận trước nay đều nghe lời cá»§a tôi. HÆ¡n nữa, chuyện hôn nhân đại sá»± trước giờ vẫn là do cha mẹ làm chá»§, hôn nhân mà không được sá»± đồng ý cá»§a cha mẹ thì đều không tốt đẹp được.” Sau khi cúp điện thoại, Lâm Du Dã quay lại phòng chiều, vừa ngồi xuống, cô gái nhỏ đã nhỏ giọng hỏi anh: “Ai vậy anh?” Ghế dài rất rộng rãi, cÅ©ng rất thoải mái dễ chịu, giống loại ghế sô pha cho hai người. Sau khi ngồi xuống, Nam Vận thuận thế dá»±a vào trong lòng Lâm Du Dã. Luận về mồm mép thì đúng là không ai thắng được Nam Khải Thăng. Vẻ mặt Lâm Du Dã dịu dàng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một hồi, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên gương mặt cá»§a cô, nụ hôn tiếp đó thì ngăn lại môi cô.Đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ sau lần đầu đi xem phim sau khi hai người xác lập mối quan hệ. Ngày đó cÅ©ng là thứ bảy, bọn họ cÅ©ng đến vào buổi chiều, chỉ khác là ngày đó người đến rạp chiếu phim vô cùng nhiều, may mà họ đã đặt vé online từ trước. Bây giờ Nam Vận đã biết tại sao ba cô muốn lấy lòng cô, cô không những không bình tÄ©nh mà còn hận người đàn ông này hÆ¡n. Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghÄ©: “Tên họ Lục nhà ngươi cÅ©ng không chút khách sáo, thật sá»± coi nÆ¡i này là nhà mình à?”, nhưng ông ta cÅ©ng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm. Đã lâu không đi hẹn hò, cô có chút kích động nên lên xe đã hỏi: “Chúng ta đi đâu? Đi xem phim gì?”Từ trước đến giờ anh luôn đáp ứng mọi yêu cầu cá»§a cô gái nhỏ, thế là anh liền dẫn cô về nhà.“…”Vé là Dã Tá»­ mua, cô đến rạp chiếu phim mới phát hiện ra là phòng tình nhân. Khi đó cô mới mười lăm tuổi, cá»±c kỳ ngại nên từ lúc vào phòng gương mặt đã bắt đầu nóng lên. Mặc dù trong lòng không ngừng niệm “Phi lễ chớ nhìn*, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn” ép buộc bản thân phải dán mắt vào màn hình lớn, nhưng không nhịn được mà liếc trộm cặp đôi đang hôn nhau kia. Nam Vận mừng rỡ không thôi. Quý Bách lại phụ họa: “Đúng đúng. Lục tổng nói có lý! Dưa hái xanh không ngọt, chúng ta cÅ©ng không thể ép con gái lấy người mà nó không thích, như vậy không phải là tốt cho nó mà ngược lại chính là hại nó.”Thái độ Nam Vận vô cùng kiên quyết trả lời: “Em không quen anh ta! Không đúng, em hoàn toàn không quen anh ta! Em không có liên quan chút nào đến tên than đen tinh kia cả!”Ná»­a tiếng trước khi bộ phim bắt đầu, các cặp tình nhân trong phòng chiếu đều rất ngay ngắn nghiêm chỉnh. Ná»­a tiếng sau, cặp đôi ngồi trước mặt họ bất ngờ ôm hôn nhau thắm thiết. Lục Dung Tinh nghÄ© thầm: “Tôi làm tiệc rượu sinh nhật cho con dâu, ông mò theo tham gia náo nhiệt làm gì? Góp cÅ©ng mất công thôi, chỉ tổ phí tiền.” Đột nhiên, tai cá»§a cô nóng lên. Từ Lâm Ngôn: “Cậu chắc chắn là muốn cầu hôn trong bữa tiệc sinh nhật, ngay trước Quý Mạch Thần luôn sao?” Lâm Du Dã nghe anh ta dài dòng đã có chút bá»±c bội, hÆ¡n nữa bây giờ anh cÅ©ng có chút lòng dạ chữa ngá»±a chết thành ngá»±a sống, bất đắc dÄ© thở dài: “Cậu gá»­i bản kế hoạch trước đi, tôi đọc xong đã rồi nói tiếp.”Bộ phim không có gì quá thú vị, Nam Vận không được tập trung cho lắm, lúc này cô lại càng mất tập trung hÆ¡n. Lục Dung Tinh nhớ lời căn dặn cá»§a con trai tối hôm qua, không chút để ý hỏi: “Sinh nhật hai mươi cÅ©ng không thể chuẩn bị qua loa, đã dá»± tính tổ chức tiệc sinh nhật ở đâu chưa?” Nam Vận đỏ mặt: “Lưu manh!”Mặc dù trong lòng không ngừng niệm “Phi lễ chớ nhìn*, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn” ép buộc bản thân phải dán mắt vào màn hình lớn, nhưng không nhịn được mà liếc trộm cặp đôi đang hôn nhau kia. (*) Không nhìn những chuyện khiếm nhã, bất lịch sá»±. Cái gì mà ‘nếu một ngày nào đó anh biến mất’? Nam Vận nhỏ giọng thì thầm: “Anh có phải là lưu manh hay không trong lòng anh tá»± rõ.”Đột nhiên, tai cá»§a cô nóng lên. “…”“Em đang nhìn cái gì vậy?” Giọng Dã Tá»­ có chút khàn khàn, giọng nói mê người lại mang theo vài phần trêu đùa. Nói bóng gió chính là: Đều do hai người tranh đoạt nên tôi mới ra hạ sách này. Cô giống như một đứa trẻ bị cô giáo bắt lỗi sau khi phạm lỗi, cô lập tức ngồi ngay ngắn lại, kiên quyết nói: “Em không nhìn thấy gì cả.” Lục Dung Tinh hừ lạnh một tiếng: “Ông thương lượng với chúng tôi cÅ©ng vô ích, chúng tôi nói thôi thì được gì, cho dù có là ông thì cÅ©ng không chốt sổ được, chá»§ yếu vẫn là con gái nhỏ nhà ông nghÄ© thế nào. Chúng tôi ở đây thương lượng khí thế ngất trời, kết quả con gái nhà ông không thích cả hai bên thì thương lượng cÅ©ng thành công cốc.”Xem như ông ta đã tá»± mang đá đập chân mình rồi.Lâm Du Dã cười khẽ: “Em có muốn thá»­ không?” Vẻ mặt Lâm Du Dã dịu dàng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một hồi, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên gương mặt cá»§a cô, nụ hôn tiếp đó thì ngăn lại môi cô. Lâm Du Dã cÅ©ng không đùa cô nữa, nhẹ giọng thúc giục: “Nhanh lên, xuống lầu ăn thôi.” Nam Vận mừng rỡ không thôi. Lâm Du Dã xám xịt mặt mày, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Nam Khải Thăng, chỉ hận không thể trá»±c tiếp cho ông ta một quyền.Lâm Du Dã xám xịt mặt mày, vẻ mặt lạnh như băng nhìn chằm chằm Nam Khải Thăng, chỉ hận không thể trá»±c tiếp cho ông ta một quyền.Nam Vận sá»­ng sốt, hai má nóng như lá»­a đốt, cô chưa kịp phản ứng lại thì anh đã nhẹ nhàng nắm cằm cô, xoay mặt cô lại, cắn một cái lên môi cô. Lâm Du Dã lại cười, trên mặt lộ ra vẻ cưng chiều, thầm nói: “Đồ ngốc, anh chính là Lục Dã.” Lâm Du Dã hiểu lời bóng gió cá»§a anh ta: “Cậu có cách gì?”Nam Vận cÅ©ng không ngờ ba cô với Quý Bách và Lục Dung Tinh, ba người bọn họ khí thế ngất trời thảo luận đến bữa trưa, kết quả cuối cùng lại là làm tiệc sinh nhật thịnh soạn cho cô.Đó là lần đầu tiên bọn họ hôn nhau ở rạp chiếu và cÅ©ng là lần đầu tiên cô làm một chuyện kích thích như vậy kể từ nhỏ tới giờ. Mặc dù Quý Bách khinh thường hành vi vô liêm sỉ cá»§a loại người như Nam Khải Thăng, xem con gái như là đồ vật bán đấu giá nhưng chuyện cÅ©ng đã đến nước này, ông ta cÅ©ng chỉ có thể cạnh tranh cùng Lục Dung Tinh. Nếu không sau này chuyện này bị truyền ra ngoài, nói ông bởi vì sợ thế lá»±c nhà họ Lục mà từ bỏ việc hỏi cưới cho con trai, đến lúc đó không chỉ có mất mặt con trai mà ngay cả mặt mÅ©i cá»§a ông cÅ©ng không không biết giấu đi đâu nữa. Lục Dung Tinh thấy Quý Bách cứ nhìn chằm chằm vào con trai mình thì cười hỏi một câu: “Quý tổng, đứa nhỏ này có phải là rất đẹp trai đúng không?” Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy?Ngoài chuyện lần này, trong ấn tượng cá»§a cô, còn một chuyện khác kích thích nhất là trong kỳ nghỉ hè sau năm nhất đại học, anh đã chở cô đến Vân Nam chÆ¡i. Trên đường đi du lịch bằng ô tô, một buổi tối nào đó, hai người đã làm ‘chuyện ấy’ trong xe. Nhưng đối với Nguyễn Lệ Oánh thì hẳn là có vài phần thật lòng, dù sao ông ta cÅ©ng chẳng lấy được lợi gì từ Nguyễn Lệ Oánh, cÅ©ng coi như yêu bà ta mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì suốt bấy nhiêu năm, nhưng đấy không gặp phải những chuyện liên quan đến lợi ích, một ngày nào đó xảy ra chuyện liên quan đến lợi ích thì ông ấy cÅ©ng sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới Nguyễn Lệ Oánh như thường thôi. “…”Không gian trong xe không lớn, hai người bọn họ lại điên đến cùng. Tên người gọi là: [Từ Lâm Ngôn] Lâm Du Dã kề môi vào tai cô: “Nếu anh là lưu manh thật thì bây giờ đã mang em về nhà rồi.”Cô gần như đã giao hết những lần đầu tiên cá»§a mình cho anh, cho nên cô chưa bao giờ nghÄ© đến việc kết hôn với người khác, cô chỉ muốn lấy anh. Trên thế giới này sao có thể có người vô liêm sỉ như vậy? Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cÅ©ng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường. Lúc này, Lục Dung Tinh bỗng thở dài nói với Nam Khải Thăng: “Đứa con này cá»§a tôi cÅ©ng đã mến mộ con gái nhà ông nhiều năm, đối xá»­ với con bé còn tốt hÆ¡n với tôi.”Vào rạp không bao lâu, bộ phim đã bắt đầu. Sau khi đèn tắt, sáng sáng bên trong tối tăm một mảnh. Lâm Du Dã đang thái ức gà – lúc nãy cô gái nhỏ vừa báo tên món ăn, nói tối nay cô muốn ăn Cung bảo kê đinh*. Lâm Du Dã: “Tôi cần đầu cá»§a cậu làm gì.”Vé là Dã Tá»­ mua, cô đến rạp chiếu phim mới phát hiện ra là phòng tình nhân. Khi đó cô mới mười lăm tuổi, cá»±c kỳ ngại nên từ lúc vào phòng gương mặt đã bắt đầu nóng lên.Quảng cáo được chiếu trên màn hình lớn vài phút trước khi bộ phim bắt đầu. Vừa mở đầu đã rất có không khí cá»§a phim kinh dị, nhưng tâm trí cá»§a Nam Vận lại không đặt vào những cảnh phim kia, cô đang chờ đợi Dã Tá»­ hôn cô. Nam Khải Thăng chở cô đến cổng Đông cá»§a trường. Sau khi Nam Vận xuống xe, ông ấy cÅ©ng không đi ngay, dường như muốn tận mắt nhìn cô vào trường nên cô không còn cách nào khác, đành giả vờ đi về phía trường. Vừa mở đầu đã rất có không khí cá»§a phim kinh dị, nhưng tâm trí cá»§a Nam Vận lại không đặt vào những cảnh phim kia, cô đang chờ đợi Dã Tá»­ hôn cô. Lâm Du Dã hÆ¡i hÆ¡i kinh ngạc: “Làm sao cậu biết?” Ban đầu cô định đi cùng Dã Tá»­, nhưng ba cô muốn đích thân chở cô đến trường để thể hiện sá»± quan tâm tỉ mỉ cá»§a ông dành cho cô.Nam Vận cố ý giở trò: “Nếu như em muốn ăn sầu riêng thì sao? Anh cÅ©ng đi ăn với em?”Nhưng không đợi nổi, sá»± mong đợi cá»§a cô bị gián đoạn bởi tiếng chuông cá»§a điện thoại di động. Lâm Du Dã quên tắt chuông điện thoại trước khi vào rạp, điện thoại vừa vang lên anh đã nhấn tắt máy. Lâm Du Dã hÆ¡i nhướng mày: “Anh làm gì mà thành lưu manh?”Tên người gọi là: [Từ Lâm Ngôn] Lâm Du Dã quên tắt chuông điện thoại trước khi vào rạp, điện thoại vừa vang lên anh đã nhấn tắt máy.Sau khi cúp điện thoại, anh nhẹ giọng nói với cô: “Anh đi nghe điện thoại.” sau đó thì đứng dậy đi ra ngoài. Trình độ cá»§a Nam Khải Thăng có cao tới đâu cÅ©ng không sánh nổi với màn tranh luận hoàn hảo cá»§a Lục Dung Tinh, thật sá»± là dồn ông ta vào đường cùng. Bây giờ ông ta hối hận tới phát điên, ban đầu không nên mời Lục Dung Tinh đến, nếu như chỉ mời Quý Bách đến thì bây giờ mọi chuyện cÅ©ng đã xong lâu rồi! Quý Bách lại phụ họa: “Đúng đúng. Lục tổng nói có lý! Dưa hái xanh không ngọt, chúng ta cÅ©ng không thể ép con gái lấy người mà nó không thích, như vậy không phải là tốt cho nó mà ngược lại chính là hại nó.” Nam Vận sá»­ng sốt: “Anh có ý gì?”Từ Lâm Ngôn: “Tôi sẽ vặn đầu tôi cho cậu!”Ở bên ngoài phòng chiếu, anh gọi lại cho Từ Lâm Ngôn: “Chuyện gì?” Lúc này, Lục Dung Tinh bỗng thở dài nói với Nam Khải Thăng: “Đứa con này cá»§a tôi cÅ©ng đã mến mộ con gái nhà ông nhiều năm, đối xá»­ với con bé còn tốt hÆ¡n với tôi.” Cô giống như một đứa trẻ bị cô giáo bắt lỗi sau khi phạm lỗi, cô lập tức ngồi ngay ngắn lại, kiên quyết nói: “Em không nhìn thấy gì cả.”Từ Lâm Ngôn thâm sâu dò hỏi: “Cậu xem cậu đi, có phải cÅ©ng đang nghi ngờ không? Có phải đang do dá»± không? Có phải cần anh em hỗ trợ không?”Từ Lâm Ngôn: “Bây giờ khắp nÆ¡i đều đồn là cậu và Quý Mạch Thần bởi vì cô con gái nhà họ Nam mà tranh chấp là thật sao?” Nam Vận sá»­ng sốt: “Anh có ý gì?”“…” Nhưng mà dạo này cÅ©ng không còn chiếu phim gì hay, chỉ có một bộ phim kinh dị đề tài mượn xác hoàn hồn tương đối hấp dẫn, nhưng là sản phẩm trong nước. Lục Dung Tinh: “CÅ©ng tạm được! CÅ©ng không còn ưu điểm gì khác, được cái chung tình.” Trong lòng Nam Khải Thăng lại nghÄ©: “Tên họ Lục nhà ngươi cÅ©ng không chút khách sáo, thật sá»± coi nÆ¡i này là nhà mình à?”, nhưng ông ta cÅ©ng không đắc tội nổi với Lục Dung Tinh, đành nhắm mắt cho qua mặc kệ ông muốn làm gì thì làm.Ba anh mới rời khỏi đó chưa được bao lâu vậy mà tin tức đã truyền ra rồi? Ông không phải kiểu người thích chiếm cá»§a bở, lại đáp: “Ông chớ có tranh giành với tôi, chi phí và địa điểm tôi đều bỏ ra, đến lúc đó ông mời thêm người đến là được, chúng ta tranh thá»§ làm bữa tiệc rượu sinh nhật này thật hoành tráng!”Lâm Du Dã hÆ¡i hÆ¡i kinh ngạc: “Làm sao cậu biết?” Lâm Du Dã: “Bạn thôi.” Từ Lâm Ngôn: “Cậu biết ba câu với ba cá»§a Quý Mạch Thần bây giờ đang tranh chấp điên cuồng như thế nào không? Điên cuồng mời người đến dá»± tiệc sinh nhật để tăng thể diện cô vợ nhỏ cá»§a cậu đấy, chỉ hận không thể mời hết ông to bà lớn trong giới này thôi. “ Lâm Du Dã nói chẳng cần nghÄ©: “Xem bên cạnh cậu còn sót ai không, có thì mời hộ tôi luôn.” Nhưng mà dạo này cÅ©ng không còn chiếu phim gì hay, chỉ có một bộ phim kinh dị đề tài mượn xác hoàn hồn tương đối hấp dẫn, nhưng là sản phẩm trong nước. Nam Vận lúc này mới thoả mãn cong môi. “…”“…” Không hổ là Lục Dã. Nhị thiếu gia nhà họ Từ không phải là mua không nổi Aston Martin, mà là có tiền cÅ©ng mua không được, chiếc Aston Martin cá»§a Lục Dã là bản giới hạn toàn cầu, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, anh ta thèm nhỏ dãi đã lâu. Trước đây ông ấy là kẻ vô Æ¡n bạc nghÄ©a với vợ lớn, bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn không hề thay đổi. (*) Không nhìn những chuyện khiếm nhã, bất lịch sá»±.Quý Bách đã nghe qua lời đồn Nam Vận và con trai quản gia có qua lại từ lâu, ông không thể không nhìn Lâm Du Dã — đúng là phong nhã hào hoa ngọc thụ lâm phong, con bé thích cậu ta cÅ©ng không phải là chuyện gì lạ, không thích mới là không bình thường.Từ Lâm Ngôn: “Cậu chắc chắn là muốn cầu hôn trong bữa tiệc sinh nhật, ngay trước Quý Mạch Thần luôn sao?” Nam Khải Thăng: “Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn.” Từ Lâm Ngôn thâm sâu dò hỏi: “Cậu xem cậu đi, có phải cÅ©ng đang nghi ngờ không? Có phải đang do dá»± không? Có phải cần anh em hỗ trợ không?” Lâm Du Dã mặt không đổi sắc: “Thật ra cậu Lục cÅ©ng không tệ lắm!”Lâm Du Dã lại cười, trên mặt lộ ra vẻ cưng chiều, thầm nói: “Đồ ngốc, anh chính là Lục Dã.”Lâm Du Dã kiên quyết nói: “Tôi chắc chắn.” Lâm Du Dã: “Nếu em không biết thì sao ba anh ta lại tới hỏi cưới em?”Từ Lâm Ngôn phân tích nói: “Anh trai à, đây là một nước đi nguy hiểm, nếu thắng thì sẽ thắng đậm, có thể một mÅ©i tên trúng hai đích, giẫm bẹp Quý Mạch Thần, triệt để nghiền ép cậu ta, nhưng nếu cậu thất bại thì sẽ là trong một đêm trở lại ngày chưa giải phóng đấy, lại còn mất cả chì lẫn chài trước mặt Quý Mạch Thần. Cho nên ngươi bây giờ cậu phải chắc chắn cô dâu nhỏ cá»§a cậu tuyệt đối sẽ không vì chuyện cậu lừa cô ấy nhiều năm như vậy mà cá»± tuyệt lời cầu hôn cá»§a cậu.” Nam Vận quá rõ ý đồ cá»§a người này, lúc đi vào phòng cô nhỏ giọng nói câu: “Lưu manh.” Những lời này nói ra, đúng là đạo đức giả tiêu chuẩn.Thật ra Lâm Du Dã… không chắc chắn lắm. Đây coi như là liều mình bồi quân tá»­ rồi. Từ Lâm Ngôn: “Bây giờ khắp nÆ¡i đều đồn là cậu và Quý Mạch Thần bởi vì cô con gái nhà họ Nam mà tranh chấp là thật sao?”Nhưng sinh nhật hai mươi tuổi cá»§a cô là cÆ¡ hội tốt nhất để anh cầu hôn và nói thật, anh không thể bỏ lỡ. Quý Bách và Lục Dung Tinh cÅ©ng không có ở lại nhà họ Nam ăn cÆ¡m trưa. Sau khi Lâm Du Dã tiễn ba mình đi, liền đi tìm Nam Vận kể hết tất cả chuyện này cho cô biết, tiện thể gọi cô xuống ăn cÆ¡m trưa. Từ trước đến giờ anh luôn đáp ứng mọi yêu cầu cá»§a cô gái nhỏ, thế là anh liền dẫn cô về nhà. Nam Vận liếc mắt nhìn anh, gặng hỏi: “Nam hay nữ? Tại sao lại gọi lâu như vậy?”Từ Lâm Ngôn thâm sâu dò hỏi: “Cậu xem cậu đi, có phải cÅ©ng đang nghi ngờ không? Có phải đang do dá»± không? Có phải cần anh em hỗ trợ không?” Lâm Du Dã hiểu lời bóng gió cá»§a anh ta: “Cậu có cách gì?” Cái người này quả nhiên là bình dấm chua! Vào rạp không bao lâu, bộ phim đã bắt đầu. Sau khi đèn tắt, sáng sáng bên trong tối tăm một mảnh. Từ Lâm Ngôn: “Đương nhiên là tôi có cách, chỉ cần cậu tin tưởng tôi, tôi có thể viết cho cậu một kịch bản cầu hôn hoàn hảo, tuyệt đối để cậu thắng Quý Mạch Thần. Đây gọi là kế hoạch cầu hôn.” Vấn đề nữ minh tinh còn chưa làm sáng rõ, Lâm Du Dã ngã một lần đã khôn hÆ¡n một chút: “Tôi không tin cậu.” Quý Bách nghe lời này là biết bây giờ cần phải tạo đà cho con trai cá»§a mình, không cam lòng yếu thế tiếp lời: “Mạch Thần nhà chúng tôi cÅ©ng vậy, cÅ©ng không biết bắt đầu từ bao giờ mà tình cảm đã sâu đậm.” Lâm Du Dã hÆ¡i hÆ¡i kinh ngạc: “Làm sao cậu biết?”“Cậu không thá»­ thì làm sao biết có được hay không? Đối phó với con gái thì tôi vẫn có kinh nghiệm hÆ¡n cậu đấy, chỉ cần cậu làm theo kịch bản cá»§a tôi, muốn thua cÅ©ng khó!” Từ Lâm Ngôn dá»±a vào lý lẽ biện luận: “Đối thá»§ lớn nhất cá»§a cậu không phải Quý Mạch Thần, mà là lời nói dối cá»§a cậu, tôi có thể giúp cậu che giấu hoàn hảo lời nói dối này, từ khi sinh ra đến giờ, không có lời nói dối nào làm khó Từ Lâm Ngôn tôi!” … Lâm Du Dã nghe anh ta dài dòng đã có chút bá»±c bội, hÆ¡n nữa bây giờ anh cÅ©ng có chút lòng dạ chữa ngá»±a chết thành ngá»±a sống, bất đắc dÄ© thở dài: “Cậu gá»­i bản kế hoạch trước đi, tôi đọc xong đã rồi nói tiếp.” Lục Dung Tinh hừ lạnh một tiếng: “Ông thương lượng với chúng tôi cÅ©ng vô ích, chúng tôi nói thôi thì được gì, cho dù có là ông thì cÅ©ng không chốt sổ được, chá»§ yếu vẫn là con gái nhỏ nhà ông nghÄ© thế nào. Chúng tôi ở đây thương lượng khí thế ngất trời, kết quả con gái nhà ông không thích cả hai bên thì thương lượng cÅ©ng thành công cốc.” Từ Lâm Ngôn mặc cả: “Hai ta nói điều kiện trước.” Lâm Du Dã hoàn toàn không ngờ ba mình còn có thể nói ‘tiếng người’, có cảm giác như chính mắt mình thấy lãng tá»­ quay đầu vậy, thế là anh cung kính đưa chén trà đầu tiên cho ba anh, hy vọng ông có thể tiếp tục duy trì. Quý Bách cảm thấy những lời này cá»§a Lục Dung Tinh… rất kỳ quái, nói cứ như việc tổ chức tiệc sinh nhật cho cô con gái nhà họ Nam chính là bổn phận cá»§a mình, người ngoài không được nhúng tay vào.Lâm Du Dã: “Nói.” Lâm Du Dã đang thái ức gà – lúc nãy cô gái nhỏ vừa báo tên món ăn, nói tối nay cô muốn ăn Cung bảo kê đinh*. Lâm Du Dã: “Tôi cần đầu cá»§a cậu làm gì.”Từ Lâm Ngôn: “Sau khi chuyện thành công, đưa chiếc Aston Martin kia cho tôi mượn một tháng.” Nam Khải Thăng: “Nhanh thôi, cuối tuần này là tròn.”Nhị thiếu gia nhà họ Từ không phải là mua không nổi Aston Martin, mà là có tiền cÅ©ng mua không được, chiếc Aston Martin cá»§a Lục Dã là bản giới hạn toàn cầu, toàn thế giới chỉ có bảy mươi bảy chiếc, anh ta thèm nhỏ dãi đã lâu. Anh khẽ thở dài, đặt khay lên bàn trà, cầm bình trà gốm lên lần lượt rót vào ba chén trà.Lâm Du Dã: “Nếu như cậu không làm được thì sao?” Lâm Du Dã: “Nếu em không biết thì sao ba anh ta lại tới hỏi cưới em?” Nam Vận quá rõ ý đồ cá»§a người này, lúc đi vào phòng cô nhỏ giọng nói câu: “Lưu manh.”Từ Lâm Ngôn: “Tôi sẽ vặn đầu tôi cho cậu!” Trước đây ông ấy là kẻ vô Æ¡n bạc nghÄ©a với vợ lớn, bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn không hề thay đổi. Nam Vận nói: “Em bất ngờ lời anh nói ấy, hôm qua anh nói sẽ không thành, ngày hôm nay quả nhiên là không thành, anh nói muốn tổ chức tiệc rượu sinh nhật, hôm nay quả nhiên liền có tiệc rượu sinh nhật, miệng cá»§a anh thiêng thật đấy.”Đợi trước cổng trường hai, ba phút, cô nhìn thấy xe cá»§a Dã Tá»­ đang chạy trên đường lớn thì lập tức nhảy nhảy lên vẫy vẫy tay với xe cá»§a anh.Lâm Du Dã: “Tôi cần đầu cá»§a cậu làm gì.” Vẻ mặt Lâm Du Dã dịu dàng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một hồi, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên gương mặt cá»§a cô, nụ hôn tiếp đó thì ngăn lại môi cô.Nam Khải Thăng cÅ©ng không hiểu vì sao đề tài ngày hôm nay từ đám hỏi biến thành tiệc sinh nhật, lúc đầu ông ta lên kế hoạch là để nhìn xem hai nhà Quý Lục vì chuyện cưới hỏi con gái ông mà nổi lên tranh chấp, ông ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cá»§a ông đã bị làm rối loạn hoàn toàn, hôm nay chuyện này có lẽ không thành được rồi.Không gian trong xe không lớn, hai người bọn họ lại điên đến cùng.“…” “…” Trình độ cá»§a Nam Khải Thăng có cao tới đâu cÅ©ng không sánh nổi với màn tranh luận hoàn hảo cá»§a Lục Dung Tinh, thật sá»± là dồn ông ta vào đường cùng. Bây giờ ông ta hối hận tới phát điên, ban đầu không nên mời Lục Dung Tinh đến, nếu như chỉ mời Quý Bách đến thì bây giờ mọi chuyện cÅ©ng đã xong lâu rồi!Nam Khải Thăng chở cô đến cổng Đông cá»§a trường. Sau khi Nam Vận xuống xe, ông ấy cÅ©ng không đi ngay, dường như muốn tận mắt nhìn cô vào trường nên cô không còn cách nào khác, đành giả vờ đi về phía trường.Nhưng mà hối hận cÅ©ng không kịp nữa rồi, trên đời này cÅ©ng không bán thuốc hối hận.Từ Lâm Ngôn: “Vậy thì tôi sẽ giúp cậu theo đuổi lại cô gái cá»§a cậu.” * Hôm nay mặc dù thứ bảy, nhưng có thể là bởi vì sắp tới không có phim nào hay cho nên người ở rạp chiếu phim cÅ©ng không nhiều lắm.Lâm Du Dã nói chẳng cần nghÄ©: “Xem bên cạnh cậu còn sót ai không, có thì mời hộ tôi luôn.”Sau khi cúp điện thoại, Lâm Du Dã quay lại phòng chiều, vừa ngồi xuống, cô gái nhỏ đã nhỏ giọng hỏi anh: “Ai vậy anh?” Lâm Du Dã: “Bạn thôi.” Không gian trong xe không lớn, hai người bọn họ lại điên đến cùng. Nam Vận liếc mắt nhìn anh, gặng hỏi: “Nam hay nữ? Tại sao lại gọi lâu như vậy?” Quảng cáo được chiếu trên màn hình lớn vài phút trước khi bộ phim bắt đầu. Lục Dung Tinh từ tốn nói: “Vậy thì năm nay làm hoành tráng một lần đi! Mọi chi phí sẽ do tôi bỏ ra và tôi sẽ cung cấp địa điểm, ông thấy sao về khách sạn Khải Hoàn? Đến lúc đó tôi cÅ©ng sẽ mời thêm vào ngôi sao đến góp vui.” Lục Dung Tinh cÅ©ng không phải người hiền lành, chuyên trị các loại đạo đức giả, trá»±c tiếp ném mấy chữ vào mặt Nam Khải Thăng: “Nam tổng đây là muốn cùng chúng tôi thương lượng chuyện gì nhỉ? Thương lượng xem sính lễ ai nhiều hÆ¡n thì sẽ gả con gái cho người đó sao?”Cô gái nhỏ bắt đầu có chút cảnh giác. Pha trà xong, Lâm Du Dã kêu Nam Vận về phòng ngá»§ trước, còn mình thì bưng cái khay đi tới phòng khách. Pha trà xong, Lâm Du Dã kêu Nam Vận về phòng ngá»§ trước, còn mình thì bưng cái khay đi tới phòng khách.Lâm Du Dã nhịn cười, cố ý trêu cô: “Em đoán xem.” Nam Khải Thăng không ngờ Lục Dung Tinh lại nói thẳng như vậy, cuối cùng cÅ©ng biết thế nào là chột dạ và xấu hổ, vội vàng giải thích: “Ôi chao, ngài đây nói gì vậy, chuyện này tôi cÅ©ng không biết giải quyết thế nào nên mời hai ngài đây cùng thương lượng mà, dù sao thì tôi cÅ©ng chỉ có một đứa con gái Nam Vận, cÅ©ng không thể đem xẻ thành hai khúc đúng không?” Lục Dung Tinh hừ lạnh một tiếng: “Ông thương lượng với chúng tôi cÅ©ng vô ích, chúng tôi nói thôi thì được gì, cho dù có là ông thì cÅ©ng không chốt sổ được, chá»§ yếu vẫn là con gái nhỏ nhà ông nghÄ© thế nào. Chúng tôi ở đây thương lượng khí thế ngất trời, kết quả con gái nhà ông không thích cả hai bên thì thương lượng cÅ©ng thành công cốc.” Đợi trước cổng trường hai, ba phút, cô nhìn thấy xe cá»§a Dã Tá»­ đang chạy trên đường lớn thì lập tức nhảy nhảy lên vẫy vẫy tay với xe cá»§a anh.Nam Vận dứt khoát quay mặt đi, không thèm nhìn anh nữa, tức giận nói: “Em không thèm đoán.” Cái người này quả nhiên là bình dấm chua! Nam Vận nằm trên ghế sô pha nghịch điện thoại một lát, cảm giác có chút buồn chán, vì vậy cÅ©ng đi vào phòng bếp.Lâm Du Dã kéo cô vào lòng mình: “Nam đấy.” “Em quyết định là được.” Anh dịu dàng nói: “Em muốn làm gì thì anh đều làm cùng em.” Sau mấy giây sá»­ng sốt, Nam Khải Thăng lắp bắp trả lời: “Ồ đúng, tiệc sinh nhật à, còn, còn chưa xác định sẽ tổ chức ở đâu, trước đây đều là làm đơn giản tại nhà, với lại người nhà cÅ©ng không thích quá phô trương.”Nam Vận lúc này mới thoả mãn cong môi. Mặc dù Quý Bách khinh thường hành vi vô liêm sỉ cá»§a loại người như Nam Khải Thăng, xem con gái như là đồ vật bán đấu giá nhưng chuyện cÅ©ng đã đến nước này, ông ta cÅ©ng chỉ có thể cạnh tranh cùng Lục Dung Tinh. Nếu không sau này chuyện này bị truyền ra ngoài, nói ông bởi vì sợ thế lá»±c nhà họ Lục mà từ bỏ việc hỏi cưới cho con trai, đến lúc đó không chỉ có mất mặt con trai mà ngay cả mặt mÅ©i cá»§a ông cÅ©ng không không biết giấu đi đâu nữa. Vẻ mặt Lâm Du Dã dịu dàng nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trong lòng một hồi, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên gương mặt cá»§a cô, nụ hôn tiếp đó thì ngăn lại môi cô. Cô gái nhỏ bắt đầu có chút cảnh giác.Cái người này quả nhiên là bình dấm chua!Lúc hết phim đã gần 5 giờ. Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Lâm Du Dã còn hỏi cô gái nhỏ muốn ăn gì, nhưng câu trả lời cá»§a cô là: “Em muốn ăn đồ anh nấu”. Cô giống như một đứa trẻ bị cô giáo bắt lỗi sau khi phạm lỗi, cô lập tức ngồi ngay ngắn lại, kiên quyết nói: “Em không nhìn thấy gì cả.” Nam Vận liếc mắt nhìn anh, gặng hỏi: “Nam hay nữ? Tại sao lại gọi lâu như vậy?”Từ trước đến giờ anh luôn đáp ứng mọi yêu cầu cá»§a cô gái nhỏ, thế là anh liền dẫn cô về nhà. Nam Khải Thăng chính là muốn thấy cảnh ‘nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi’, ông ta không hề cảm thấy có chút thẹn hay xấu hổ nào, ngược lại còn cảm thấy cá»±c kỳ đắc ý. Chờ thấy hai người trước mặt đoán được ra tình hình mới bắt đầu thong thả nói: “Hôm nay tôi muốn mời hai vị đến nhà chính là muốn thương lượng đến hôn sá»± cá»§a con gái. Con trai nhà hai vị đều là rồng phượng trong loài người, con gái tôi có thể có được sá»± yêu quý cá»§a con trai cá»§a hai ông chính là phúc phận mà nó tu được kiếp trước, thế nhưng con bé chỉ có một, không thể cùng lúc chấp nhận tình yêu cá»§a hai người, hÆ¡n nữa việc cưới gả là chuyện chung thân đại sá»± không thể qua loa, nên nhất định phải gả cho người chồng như ý có thể chăm lo cho nó suốt đời mới được.” Lâm Du Dã: “Có gì đâu mà bất ngờ, sinh nhật thì nên tổ chức thật ra trò.”Về đến nhà, Lâm Du Dã đi thay quần áo trước, sau đó đi vào bếp. Lúc hết phim đã gần 5 giờ. Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Lâm Du Dã còn hỏi cô gái nhỏ muốn ăn gì, nhưng câu trả lời cá»§a cô là: “Em muốn ăn đồ anh nấu”. Nam Khải Thăng cÅ©ng không hiểu vì sao đề tài ngày hôm nay từ đám hỏi biến thành tiệc sinh nhật, lúc đầu ông ta lên kế hoạch là để nhìn xem hai nhà Quý Lục vì chuyện cưới hỏi con gái ông mà nổi lên tranh chấp, ông ngồi giữa làm ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ xem ra kế hoạch cá»§a ông đã bị làm rối loạn hoàn toàn, hôm nay chuyện này có lẽ không thành được rồi. Lâm Du Dã bị biểu cảm cá»§a cô gái nhỏ chọc cười, véo nhẹ má cá»§a cô, cười hỏi: “Vui không?” Lâm Du Dã: “Bạn thôi.”Nam Vận nằm trên ghế sô pha nghịch điện thoại một lát, cảm giác có chút buồn chán, vì vậy cÅ©ng đi vào phòng bếp. Dù cho thái độ ba cô đối với cô có tốt hÆ¡n nữa nhưng Nam Vận vẫn không muốn ở trong nhà này thêm một giây phút nào, cÆ¡m nước xong liền lấy cớ thầy  hướng dẫn có chuyện tìm mình rồi đi mất. Lâm Du Dã đang thái ức gà – lúc nãy cô gái nhỏ vừa báo tên món ăn, nói tối nay cô muốn ăn Cung bảo kê đinh*. Quý Bách lại phụ họa: “Đúng đúng. Lục tổng nói có lý! Dưa hái xanh không ngọt, chúng ta cÅ©ng không thể ép con gái lấy người mà nó không thích, như vậy không phải là tốt cho nó mà ngược lại chính là hại nó.” Lâm Du Dã: “Nếu một ngày nào đó anh biến mất, em chọn anh ta cÅ©ng được.”(*) Gà xào cung bảo: Nguyên liệu gồm ức gà, lạc, ớt, và các loại gia vị khác. Nam Vận cÅ©ng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đứng ở một bên nhìn anh. Ông ấy không hề có cảm tình, chỉ có lợi ích. Ông ấy cần ai thì mới đối tốt với người đó, không cần sẽ bỏ rÆ¡i như giày rách. Từ Lâm Ngôn phân tích nói: “Anh trai à, đây là một nước đi nguy hiểm, nếu thắng thì sẽ thắng đậm, có thể một mÅ©i tên trúng hai đích, giẫm bẹp Quý Mạch Thần, triệt để nghiền ép cậu ta, nhưng nếu cậu thất bại thì sẽ là trong một đêm trở lại ngày chưa giải phóng đấy, lại còn mất cả chì lẫn chài trước mặt Quý Mạch Thần. Cho nên ngươi bây giờ cậu phải chắc chắn cô dâu nhỏ cá»§a cậu tuyệt đối sẽ không vì chuyện cậu lừa cô ấy nhiều năm như vậy mà cá»± tuyệt lời cầu hôn cá»§a cậu.”Chắc vì thấy là cô gái nhỏ đứng ngây ra đó, Lâm Du Dã bỗng nhiên muốn trêu cô một chút: “Em quen Lục Dã không?” Vấn đề này tới đột ngột quá, làm Nam Vận ngớ ra: “Hả?” Lâm Du Dã: “Nếu em không biết thì sao ba anh ta lại tới hỏi cưới em?” Quý Bách nổi lá»­a trong lòng nhưng lại không thể không duy trì quan hệ hòa thuận giả tạo, nhã nhặn lịch sá»± trả lời: “Đương nhiên rồi, chẳng có câu nói ‘Năm sợ chọn sai nghề, nữ sợ lấy lầm chồng’ đấy sao, tôi cÅ©ng có con gái nên có thể hiểu được tâm tình cá»§a ông.” “…” Lục Dung Tinh lần nữa phản kích: “Tôi không có con gái nhưng cÅ©ng có thể hiểu được tâm ý cá»§a ông, chỉ là chuyện này chẳng liên quan gì đến việc có hay không có con gái, chuyện chung thân đại sá»± cá»§a bọn nhỏ, ý kiến cá»§a cha mẹ quả thật rất quan trọng. Nhưng người làm cha mẹ cÅ©ng nên tôn trọng ý kiến cá»§a con cái. Dã Tá»­ nhà tôi với Mạch Thần nhà họ đều thích Tiểu Vận Vận, nhưng lỡ như Tiểu Vận Vận đều không thích ai thì làm sao? Không lẽ ép buộc nó kết hôn sao?” Nhưng đối với Nguyễn Lệ Oánh thì hẳn là có vài phần thật lòng, dù sao ông ta cÅ©ng chẳng lấy được lợi gì từ Nguyễn Lệ Oánh, cÅ©ng coi như yêu bà ta mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì suốt bấy nhiêu năm, nhưng đấy không gặp phải những chuyện liên quan đến lợi ích, một ngày nào đó xảy ra chuyện liên quan đến lợi ích thì ông ấy cÅ©ng sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới Nguyễn Lệ Oánh như thường thôi. Cô gái nhỏ bắt đầu có chút cảnh giác.Đây là bắt đầu muốn tính toán nợ nần sao? Cái người này quả nhiên là bình dấm chua! Nam Vận liếc anh một cái: “Đắc ý!” Cô gần như đã giao hết những lần đầu tiên cá»§a mình cho anh, cho nên cô chưa bao giờ nghÄ© đến việc kết hôn với người khác, cô chỉ muốn lấy anh. Thái độ Nam Vận vô cùng kiên quyết trả lời: “Em không quen anh ta! Không đúng, em hoàn toàn không quen anh ta! Em không có liên quan chút nào đến tên than đen tinh kia cả!” Lâm Du Dã thường xuyên tăng ca, cÅ©ng lâu rồi không có dẫn cô gái nhỏ đi hẹn hò, anh không chút do dá»± đồng ý ngay: “Được.” Nam Vận mừng rỡ không thôi.Không quen? Lâm Du Dã nhịn cười, cố ý trêu cô: “Em đoán xem.”Không một chút liên quan? Lâm Du Dã bị biểu cảm cá»§a cô gái nhỏ chọc cười, véo nhẹ má cá»§a cô, cười hỏi: “Vui không?”Lâm Du Dã mặt không đổi sắc: “Thật ra cậu Lục cÅ©ng không tệ lắm!” Nam Vận sá»­ng sốt, hai má nóng như lá»­a đốt, cô chưa kịp phản ứng lại thì anh đã nhẹ nhàng nắm cằm cô, xoay mặt cô lại, cắn một cái lên môi cô.Nam Vận sá»­ng sốt: “Anh có ý gì?” Từ Lâm Ngôn: “Cậu chắc chắn là muốn cầu hôn trong bữa tiệc sinh nhật, ngay trước Quý Mạch Thần luôn sao?”Lâm Du Dã: “Nếu một ngày nào đó anh biến mất, em chọn anh ta cÅ©ng được.” Cái gì mà ‘nếu một ngày nào đó anh biến mất’? Vì để lấy lại quyền chá»§ động, ông ta lại bắt đầu mượn hÆ¡i Quý Bách: “Quý tổng cÅ©ng là người có con gái, ông hẳn cÅ©ng hiểu được tâm ý cá»§a tôi! Tôi chỉ hy vọng con gái có thể gả cho một người đàng hoàng, hy vọng nó cả đời không phải lo chuyện áo cÆ¡m, hạnh phúc an khang!” Vành mắt Nam Vận đỏ lên vì tức, ấm ức nhìn anh chằm chằm: “Đồ khốn!” Mắng xong cô bỏ đi, thề rằng đêm nay sẽ không bao giờ để anh bước vào phòng ngá»§. Lâm Du Dã lại cười, trên mặt lộ ra vẻ cưng chiều, thầm nói: “Đồ ngốc, anh chính là Lục Dã.”.

Truyện khác cùng thể loại