Chết Đuối
Chương 5
Mùa hè năm sau, Dylan bắt đầu tập vẽ. Nó ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế yêu thích, vẽ mặt hồ và ngọn đồi và chim và sóc thập thò dưới hiên nhà. Maro nằm cạnh nó, vắt khô lọn tóc ướt; Dylan vẽ cả cậu nữa, dáng người nhỏ nhắn, đôi tai nhọn kỳ lạ nhô ra dưới đám tóc vàng rối tung và nụ cười mê hoặc như của tinh linh.
“Đi bơi với mình.” Maro nói.
“Mình sẽ chết đuối.” Dylan trả lời cũng như cả trăm lần trước, vén vài sợi tóc ra sau tai. Tóc nó thẳng, màu nâu tẻ nhạt và đã đến lúc phải cắt vì khi vẽ nó cứ bị tóc chấm vào mắt mãi. Maro thích thú ngắm Dylan vén tóc ra sau tai, vì bất kể cậu có làm vậy bao nhiêu lần, đám tóc nổi loạn vẫn cứ chuồi ra ngay sau đó. Cậu ngồi nhìn nó vẽ và cứ mỗi lần nó đưa tay lên thì lại cười khúc khích, cuối cùng lôi ra một sợi ruy băng và giúp nó buộc phần mái trước lại.
Khi Ross nhác thấy chỏm tóc được thắt nơ hồng của nó, anh đi ngang qua mà không trêu chọc nó câu nào vì bận cười sặc sụa. Maro cũng cười nhưng Dylan để yên sợi dây trên đầu và cúi xuống vẽ tiếp.
“Ít ra cũng lại bờ hồ ngồi với mình đi.” Maro dỗ dành, đặt tay lên đùi Dylan và nhìn nó bằng đôi mắt xanh thủy tinh. “Cậu có thể ngồi vẽ trên bến thuyền. Ngâm chân dưới nước.”
Dylan không chịu ngâm chân nhưng đồng ý ngồi bên bờ hồ, chỉ cách mặt nước hiểm họa có hai mét, ngắm Maro ngụp lặn và nô đùa, tiếng cười vang cao sảng khoái, chiếc đuôi xanh bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Maro ra sức dùng lời ngon ngọt mời gọi, kéo nó về phía trước, cuối cùng dụ được nó ra đến giữa bến thuyền và cho nó ngồi vào chiếc ghế để sẵn đó. Dylan rên rỉ, chân co sát ngực và đảo mắt ngờ vực nhìn ba bên ngập nước xung quanh. Maro cười khúc khích, vừa trêu nó vừa búng người lên xuống khỏi mặt hồ cho nó thấy nước vô hại như thế nào.
*************
Mùa hè năm sau, Dylan đem theo màu nước, ngồi bên mép bến thuyền và vẽ, chân lơ đãng đung đưa dưới mặt hồ. Maro lặn xuống và cù chân nó, cười lớn.
“Đến lúc mình phải đi di trú rồi.” Maro nói, gối đầu và tay lên đùi Dylan, chiếc đuôi dài uể oải khuấy nước.
“Mình biết.” Dylan nói và Maro ngồi dậy, một tay chống xuống bến còn một tay kéo đầu nó xuống.
Môi cậu ấm và ướt, ngọt lịm vị dâu chín và phó mát và nước hồ, và khi cậu lùi lại, lưỡi vẫn còn lướt trên môi trước khi cậu rụt vào, và mỉm cười. “Mình yêu cậu.”
Dylan thấy mặt mình nóng đỏ lên. Nó vòng tay qua vai bạn, ôm chặt, không nói một lời.
Trước khi biến mất dưới làn nước sâu, Maro vẫy chào tạm biệt nó.
Truyện khác cùng thể loại

25
Ngôi Nhà Cổ Trên Phố Tradd
Karen White

7
Lấy Nửa Kí Thức Ăn Cho Chó
Hương Tử Ái Lại Giác

12
Chích Thị Nhất Tràng Du Hí
Huỳnh Dạ

35
Trước Kia Có Một Đôi Kẻ Thù
Tạp Liệt Phu Tư Cơ

9
Trẫm Muốn Rời Cung Trốn Đi!
Giang Nam Hồn Cô Nương

86
Khoái Xuyên Chi Vạn Nhân Mê
Đông Thi Nươn

37
Ôn Thủy Đun Harry
Morgen

83
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Song Sinh Tử
Snowdrop

90
Thanh Xuyên - Miêu Đại Phu
Miêu Đại Phu

11
Zuckerberg Identity
Đào Bảo Quyển