Ánh Lửa Mùa Đông
Chương 339
"anh bắt emđược sao!"
Lãnh Tiểu Dã đẩy anh ra, coi thường nói, khóe miệng lại giơ lên. anh đưa tay ra nắm tay cô, cô vụt cả người lên, chạy ra khỏi thang máy.
Hoàng Phủ Diệu Dương đi theo cô, vội vàng đuổi theo tới cạnh cô, lúc này, Lãnh Tiểu Dã đã chạy ra ngoài, bắt một chiếc taxi.
Hai người cùng nhau ngồi vào ghế sau, cô nói địa chỉ với tài xế.
"đi Bến Thượng Hải!"
Xe bắt đầu đi, Lãnh Tiểu Dã nghiêng người sang một bên, chỉ tay ra cửa sổ, giới thiệu Thượng Hải cho anh.
Hoàng Phủ Diệu Dương nghiêng đầu, nhìn cô, khóe môi vẫn nở nụ cười như cũ.
Tuy anh tới Thượng Hải không nhiều lần, nhưng anh cũng hiểu rõ Thượng Hả, những nơi cô nói, phần lớn anh đều biết cả.
Nhưng, nghe giọng cô giới thiệu, anh lại cảm thấy rất thích, dường như những địa danh nhàm chán đó qua miệng cô liền trở nên sinh động, rất khác biệt.
Xe taxi đi vào đường hầm dưới đáy biển.
Lãnh Tiểu Dã không có cảnh gì để giới thiệu nữa nên cũng không nhìn ra ngoài tiếp.
Quay lại nhìn thấy ánh mắt của anh, cô nhẹ nhàng nhún vai một cái.
"Nhìn em làm gì?"
Hoàng Phủ Diệu Dương đưa tay qua, nhặt lớp mascara rơi xuống dính ngay khóe mắt cô.
"Tiểu Dã, anh rất vui vì em đã tới."
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng xẹt qua gò má cô, động tác vô cùng dịu dàng, ngón tay hơi ấm áp.
Trong đôi mắt màu xanh, một vài đốm vàng ngoài cửa sổ rọi vào, như một viên đá quý, còn cả hình bóng nhỏ bé của cô trong đó.
Nhìn vào mắt anh, trong lòng Lãnh Tiểu Dã nhảy lên một cái, sau đó, nhịp điệu không ngừng tăng lên.
Lãnh Tiểu Dã, mày thật là, anh ta mới sờ một cái thôi mà, có cần phải vậy không.
Bình tĩnh, bình tĩnh... Bình tĩnh! cô thầm nhắc nhở mình, cô hơi nghiêng mặt, tránh tay anh, nhìn ra ngoài đường.
"Ngắm cảnh Thượng Hải trong đường hầm cũng đẹp lắm đấy, nhưng bây giờ muộn quá rồi, để ngày mai đi... Ngày mai em sẽ dẫn anh đi chơi. Rồi ăn bánh bao gạch cua, tôi rất thích ăn sườn ở miếu Thành Hoàng..."
Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn thấy khuôn mặt cô ửng hồng một mảng.
Tiểu nha đầu này đang căng thẳng sao?!
Xe taxi dừng ở gần Bến Thượng Hải, Lãnh Tiểu Dã đợi Hoàng Phủ Diệu Dương trả tiền xe xong, rồi kéo anh ra ngoài.
"Đây... Là nơi có cảnh đêm đẹp nhất Thượng Hải đấy..."
Ban ngày ở Bến Thượng Hải, người tới người đi, nhưng ban đêm lại yên tĩnh vô cùng.
Làn gió thổi lướt qua mặt sông, không rét lạnh giống như Bắc Kinh ban đêm.
Hai bên dòng sông, ánh đèn đổi màu lập lòe, mặt sông phản lại ánh sáng, rất mộng ảo, không phải thật mà cũng chẳng phải giả. anh đứng dưới ánh đèn, cả người đều phát ra một luồng ánh sáng, rực rỡ như một thiên thần.
Truyện khác cùng thể loại

20
Hàn Băng Ngưng Tuyết
Quý Sa

258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Thiển Lục

11
Chúng Ta Là Chị Em
Vô Danh

10
Trư Tiểu Muội
Mai Bối Nhi

11
Vợ Có Thai Mười Triệu Của Phó Tổng
Quế Tiểu Văn

197
Thiếu Phu Bất Lương
Viên Bất Phá

69
Cuối Con Đường Tình
Ngải Tiểu Đồ

986
Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7
Hữu Yêu

45
Triền miên với họa sĩ
Thần Nguyệt

58
Yêu thầm vợ cũ
Erly